ĐÓNG VAI CÔ BÉ BÁN DIÊM KỂ LẠI CÂU CHUYỆN

     

sau khoản thời gian tỉnh dậy, tôi ngơ ngác chú ý cảnh đồ vật xung quanh. Một cảm hứng rất thân thuộc, bất chợt, tôi nhận ra, đây và đúng là căn đơn vị cũ dễ thương của mình. Mặt khung cửa ngõ sổ, tôi thấy bà nội hiền từ đang ngồi đan len. Mừng quá, tôi chạy vội mang lại bên, ôm chầm đem bà. Bà thanh thanh vuốt mái đầu tôi, hỏi:


*

– cháu yêu quý, sao cháu lại mong mỏi lên đây với bà?

Tôi đàng hoàng kể lại đến bà nghe hồ hết chuyện :

– Bà ơi, ở dưới trần gian, con cháu khổ lắm, bà ạ!…


“Từ lúc bà và chị em cháu lần lượt vứt cháu mà lại đi, hai thân phụ con cháu đề xuất xa rời nơi ở xinh xắn hồi đó để mang lại chui rúc trong một xó tối tăm. Phụ vương cháu trở đề xuất nghiện ngập, xuyên ngày chửi mắng cháu. Cháu đề nghị đi chào bán diêm tìm sống nuôi thân với nuôi cha. Đêm hôm ấy là tối giao thừa, trời lạnh mướt, đôi giày của cháu, một chiếc bị con chó gặm rách, một dòng bị chiếc xe lăn qua đường kẹp mất. Con cháu đành đầu trần, chân đất, lò dò trong bóng tối. Xuyên suốt cả ngày, cháu không bán được một que diêm nào. Hành lang cửa số mọi nhà phần lớn sáng rực cùng trong phố sực nức mùi hương ngỗng quay. Thời điểm đó, con cháu lại nhớ mang lại bà, mang đến hồi bà còn ở mặt cháu, bà con cháu ta thuộc được đón giao thừa sinh hoạt nhà. Long dong trong tối mưa rét, con cháu kiệt sức cùng ngồi nép vào vào một góc tường giữa hai ngôi nhà, một chiếc xây lùi vào chút ít. Con cháu thu đôi chân vào, nhưng mọi khi cháu càng thấy lạnh buốt hơn. Tuy nhiên, cháu thiết yếu về nhà còn nếu như không bán được ít bao diêm, không một ai bố thí cho 1 đồng xu nào mang về, độc nhất định phụ vương sẽ đánh cháu. Vả lại, ở trong nhà cũng rét cố thôi. Phụ vương con cháu ở góc cạnh sát mái nhà, và dù rằng đã nhét giẻ rách rưới vào những khe hở, gió vẫn rít vào vào nhà. Hôm nay đôi bàn tay con cháu đã cứng đờ ra. Cháu thầm ước rất có thể rút một que diêm ra thoa vào tường mà lại hơ tay mang đến ấm. Cuối cùng, con cháu đánh liều bôi một que. Diêm bén lửa thật là nhạy. Ngọn lửa ban đầu xanh lam, tiếp nối biến đi, white ra, rực hồng xung quanh que gỗ, sáng chói trông mang lại vui mắt. Cháu hơ 2 tay trên que diêm sáng rực như than hồng. Chà! Ánh sáng kì lạ làm sao. Cháu tưởng như đang được ngồi trước một lò sưởi bằng sắt bao hàm hình nổi bằng đồng đúc bóng nhoáng. Vào lò, lửa cháy nom đến vui mừng và toả ra khá nóng vơi dàng. Thiệt là dễ dàng chịu! Đôi bàn tay cháu hơ bên trên ngọn lửa, mặt tay gắng diêm, ngón cái nóng bỏng lên. Chà! lúc tuyết phủ bí mật mặt đất, gió bấc thổi vun vút cơ mà được ngồi hàng tiếng đồng hồ như thế, trong tối đông giá buốt, trước một lò sưởi thì khoái biết bao. Con cháu vừa ngồi choạng chân ra thì lửa vụt tắt. Cháu ngồi bần thần và chợt nhớ ra mình vẫn đi buôn bán diêm. Đêm nay về nhà, gắng nào cha cũng mắng cháu. Cháu quẹt tiếp que diêm vật dụng hai, diêm cháy với sáng rực lên. Bức tường chắn như trở thành một tấm rèm bởi vải. Con cháu nhìn thấu vào tận trong nhà. Bàn nạp năng lượng đã dọn, tấm trải bàn bàn trắng tinh, bên trên bàn toàn bát đĩa bởi sứ quý giá, và gồm cả một bé ngỗng quay. Tuy vậy điều kì lạ nhất là ngỗng ta nhảy thoát ra khỏi đĩa và mang cả dao ăn, phuốc-sét cắn trên lưng, tiến về phía cháu. Rồi que diêm vụt tắt, trước phương diện cháu chỉ từ là bức tường rậm rạp và giá buốt lẽo. Thực tế đã sửa chữa cho mộng tưởng, chẳng gồm bàn nạp năng lượng thịnh soạn nào cả mà lại chỉ tất cả phố xá vắng ngắt teo, rét buốt, tuyết phủ trắng xoá, gió mùa vi vu cùng mấy fan qua đường quần áo êm ấm vội vã đi đến những nơi hứa hò, trả toàn ghẻ lạnh với yếu tố hoàn cảnh của cháu, không có bất kì ai quan tâm, hỏi han, giúp đỡ và sở hữu cho con cháu ít bao diêm nào. Cháu quẹt tiếp que diêm vật dụng ba. Chao ôi! Cây thông Nô-en to mập và lộng lẫy biết bao. Chính mắt con cháu đã trông thấy, hàng trăm ngọn nến sáng rực, lấp lánh trên cành lá xanh tươi và rất nhiều bức tranh màu sắc rực rỡ. Cháu với tay về phía cây… nhưng diêm tắt. Toàn bộ những ngọn nến bay lên, bay lên mãi rồi trở thành các ngôi sao sáng trên trời. “Khi bao gồm một bởi sao đổi ngôi là có một linh hồn bay về trời với Thượng đế”. Bà thường xuyên nói vậy và con cháu cũng từ nhủ như thế, chắc bao gồm ai vừa chết. Cháu quẹt que diêm nữa vào tường, một tia nắng xanh toả ra bao bọc và …bà xuất hiện. Bà ơi! Bà tất cả biết rằng gặp được bà con cháu vui lắm không? cháu biết lúc đó, bà mở ra như bao ảo ảnh khác, rồi cũng trở thành mất đi. Tuy thế xin bà đừng vứt lại cháu, bà ơi! Bà hãy xin Thượng đế cho cháu được về trời với bà, chắc người không phủ nhận đâu. Cháu quẹt tiếp toàn bộ các que diêm sót lại trong bao, hy vọng sao níu được bà sinh hoạt lại. Chưa khi nào cháu thấy bà to khủng đến thế. Rồi bà ráng tay chau, nhị bà con cháu ta cùng cất cánh lên…”.

Bạn đang xem: đóng vai cô bé bán diêm kể lại câu chuyện

– Giờ cháu đã ở đây, với bà rồi. Sẽ chẳng còn đói rét, ai oán đau nào bắt nạt doạ con cháu nữa đâu.

vậy là từ bỏ giờ, tôi sẽ tiến hành sống cùng bà hạnh phúc như xưa. Tôi cảm giác được sự dịu dàng qua từng hành động của bà cùng với tôi. Ôi! Thật hạnh phúc biết bao! Nhưng… tôi bỗng nhiên nghĩ mang lại cha. Do dự tôi đi rồi thân phụ sẽ sống sao đây? cha ơi, cha hãy đổi khác để sống xuất sắc và hạnh phúc hơn nhé! nhỏ sẽ cầu nguyện cho cha…

Nguyễn Hà Quyên

(Trường trung học cơ sở Lê Lợi)

Bài làm cho 2


Sau một giấc ngủ dài, tôi tỉnh dậy và chợt phân biệt đây chính là ngôi nhà yêu dấu năm xưa – nơi gia đình tôi đã sống đầy đủ ngày thật hạnh phúc. Nhưng lại thật kì lạ, một white color thần kì bao phủ xung quanh, thoáng đâu đây mùi thơm của hoa đồng nội. Tôi hoa mắt chăng? cơ chẳng cần là fan bà hiền hậu của tôi sao. Bà lặng lẽ âm thầm ngồi đan len mặt cửa sổ, khuôn mặt phúc hậu của bà thiệt quá gần gũi, thân quen. Thấy tôi tỉnh giấc giấc, bà nhẹ nhàng nói: “Cháu thân yêu, lại đây với bà nào”. Tôi chạy mang lại bên, bà khẽ ôm tôi vào lòng, nhỏ dại nhẹ: “Cháu yêu quý, nguyên nhân cháu lại mong mỏi lên phía trên với bà? cuộc sống thường ngày trần gian chẳng lẽ quá buồn bã hay sao?”. Tôi nghẹn ngào kể lại cho bà nghe cuộc sống thường ngày của tôi bên dưới trần gian sau thời điểm bà mất…

“Bà ơi, con cháu khổ lắm bà ơi!”. Từ khi bà xa lánh cháu, mái ấm gia đình không còn được niềm hạnh phúc như xưa nữa. Cả nhà đã rời khu nhà ở xinh xắn bao gồm cây ngôi trường xuân bao quanh, nơi con cháu đã sống gần như ngày thật ấm êm để cho chui rúc trong một xó tối tăm, luôn luôn luôn yêu cầu nghe đầy đủ lời mắng nhiếc, chửi rủa của cha cháu. Đêm giao thừa, trời giá mướt, 1 mình cháu đầu trần, chân đất, bụng đói, dò dẫm bước đi trong đêm tối. Đôi giầy đỏ mà lại bà khuyến mãi ngay cháu năm xưa chẳng còn, cái lạnh cắt da giảm thịt đã làm đôi chân con cháu cứng đờ ra. Cửa sổ mọi nhà đông đảo rực ánh sáng của đèn và trong phố sực nức hương thơm ngỗng quay. Đêm ni là tối giao quá mà! con cháu ngồi nép vào trong 1 góc tường giữa hai ngôi nhà, thu đôi chân vào, nhưng mọi khi cháu càng thấy giá buốt hơn. Tuy vậy vậy, cháu bắt buộc nào về nhà nếu như không bán được bao diêm hay là không ai bố thí cho 1 đồng xu nào có về, độc nhất vô nhị định phụ thân cháu đang đánh. Vả lại ở trong nhà thì cũng rét cụ thôi. Phụ thân con cháu sống bên trên gác xép mái nhà mà! Đù đang nhét giẻ vào những kẽ hở lớn, gió vẫn thổi rít vào vào nhà. Lúc này đây, đôi tay cháu vẫn cứng đờ ra.

“Chà, giá mà lại quẹt một que diêm để sưởi mang lại đỡ rét một chút nhỉ?” – cháu nghĩ thầm. Cuối cùng, con cháu đánh liều sứt một que. Diêm bén lửa thiệt là nhạy, ngọn lửa thuở đầu xanh lam, dần dần biến đi, trắng ra, rực than hồng. Chà! Ánh sáng kì khôi làm sao! Cháu tưởng như mình đã ngồi trước một lò sưởi bằng sắt gồm có hình nổi bằng đồng đúc bóng nhoáng.

Xem thêm: Hãy Nêu Những Thành Tựu Văn Hóa Trung Quốc Thời Phong Kiến ?

Trông lò lửa cháy nom đến vui lòng và toả ra khá nóng dịu dàng. Thiệt là dễ dàng chịu! cháu hơ đôi bàn tay đang rét cóng trên ngọn lửa; mặt tay cầm cố diêm, ngón cái nắng nóng bỏng lên. Chà! lúc tuyết phủ kín đáo mặt đất, gió bấc thổi vun vút mà được ngồi sản phẩm giờ như vậy trong đêm đông giá buốt trước lò sưởi thì khoái biết bao! con cháu vừa xoạc chân ra thì lửa vụt tắt, lò sưởi đổi thay mất. Con cháu ngồi đó, tay nắm que diêm đang tắt hẳn, lần thần cả người, suy nghĩ rằng thân phụ đã giao cho câu hỏi đi cung cấp diêm. Đêm ni về nhà nỗ lực nào cháu cũng bị phụ vương mắng. Cháu quẹt que diêm máy hai. Diêm cháy với sáng rực lên. Bức tường như biến thành tấm nệm bằng vải màu. Cháu nhìn thấu vào vào nhà. Bây giờ, bàn ăn đã dọn, khăn trải bàn white tinh, chén đĩa dọn ra đầy đủ. Bên trên bàn nạp năng lượng là cả một nhỏ ngỗng quay. Nhưng mà điều huyền diệu là bé ngỗng to nhảy ra khỏi đĩa, có cả dao ăn phuốc-sét cắn trên sườn lưng tiến về phía cháu. Rồi que diêm vụt tắt, trước đôi mắt chỉ là một trong những bức tường rét mướt lẽo, thực tiễn đã sửa chữa cho mộng tưởng. Chẳng có bàn ăn uống thịnh soạn nào, chỉ gồm phố xá vắng vẻ teo, rét mướt buốt, tuyết che trắng xoá, gió bấc vi vu vi vu với mấy tín đồ khách qua con đường quần áo ấm áp đi mang đến nơi hứa hẹn hò. Chẳng ai quan tâm đến cháu. Rồi con cháu quẹt que diêm máy ba. Ồ, trước mắt con cháu là cả một cây thông Nô-en bự và trang trí thiệt lộng lẫy. Hàng ngàn ngọn nến sáng rực, lấp lánh lung linh trên cành cây xanh tươi, con cháu đưa đôi tay về phía cây…nhưng diêm tắt. Hàng chục ngàn ngọn nến bay lên, trở thành những bởi sao bên trên trời. “Chắc là tất cả ai vừa chết” – cháu tự nhủ.

con cháu quẹt que diêm nữa vào tường, ánh sáng xanh toả ra xung quanh, cùng cháu đã nhận thức thấy bà. Bà đang mỉm cười với cháu. “Bà ơi – cháu đã reo lên – mang lại cháu theo bà với”. Cụ là diêm tắt. Cháu rất ao ước níu bà lại. Diêm nối nhau chiếu sáng như ban ngày. “Chưa bao giờ cháu thấy bà to to và đẹp nhất lão như thế này, bà ạ”. Nỗ lực rồi, bà thế lấy tay cháu. Nhị bà cháu ta đã bay vụt lên cao, cao mãi…

Vậy đó, bà ạ! con cháu đã hằng mong muốn được lên đây thuộc bà, được sống những ngày tười đẹp của hai bà cháu ta. Vậy là mong mơ của cháụ đang thành hiện tại rồi”. Qua khung cửa ngõ gỗ của ngôi nhà, tôi bỗng thấy những nàng tiên bé nhỏ tuổi đang nô chơi trong ánh ban mai. Tôi bỗng nhiên nhớ tới bố. Không biết bây giờ bố tôi sống! ra sao? Còn bà con cháu tôi thì vẫn được đoàn viên rồi.

Xem thêm: Tất Cả Các Chất Lưỡng Tính Trong Hóa Học Và Phương Pháp, Lưỡng Tính (Hóa Học)


Nhưng trong thâm tâm trí của tôi, hình hình ảnh một mái ấm gia đình êm ấm, khi còn tồn tại mẹ, có bà, sống dưới ngôi nhà tất cả dãy trường xuân bao bọc sao thiệt đẹp, thật ấm cúng đến kỳ lạ thường.

Trần Việt vương

(Trường thcs Ngô Gia Tự)

Related


Tải thêm tài liệu liên quan đến bài viết Hãy đóng vai em be chào bán diêm để nói lại mẩu chuyện em đã được chạm chán bà với được sống ngơi nghỉ trên thiên đường