Đóng Vai Trương Sinh Kể Lại Nỗi Ân Hận

     

Vũ Nương - người con gái Nam Xương, tính cách thùy mị nết na, bốn dung giỏi đẹp. Khi ông xã là Trương Sinh cần đi lính, Vũ Nương ở trong nhà phụng dưỡng mẹ già, nuôi nhỏ nhỏ. Để dỗ con, thanh nữ thường chỉ vào cái bóng của chính mình trên tường và bảo là thân phụ nó. Nhưng cũng chính vì cái bóng đó mà làm mang lại Trương Sinh tị tuông mù quáng, hiểu lầm Vũ Nương, dẫn mang đến nàng tuyệt vọng mà từ vẫn. Đến khi Trương Sinh biết được sự thật thì vẫn quá muộn. Sau đây dichvuhaotam.com sẽ mang lại cho chúng ta những chủng loại văn Đóng vai trương sinh nhắc lại nỗi oan của vợ, mời các bạn cùng tham khảo.

Bạn đang xem: đóng vai trương sinh kể lại nỗi ân hận


Mục lục văn bản


Đóng vai trương sinh nói lại nỗi oan của vk - mẫu 1:


Đóng vai trương sinh kể lại nỗi oan của bà xã - mẫu 2:


Đóng vai trương sinh đề cập lại nỗi oan của vk - mẫu mã 3:


Đóng vai trương sinh nói lại nỗi oan của vk - mẫu mã 4:


Đóng vai trương sinh kể lại nỗi oan của vợ - mẫu mã 1:

*

Tôi thương hiệu là Trương Sinh, quê sinh sống Nam Xương. Bà xã tôi là Vũ Thị Thiết, một cô gái tính đang thùy mị nết na lại thêm bốn dung tốt đẹp. Nhì vợ chồng cùng chị em tôi sống vô cùng vui vẻ, hạnh phúc, ấm no bên nhau và người con đầu lòng của công ty chúng tôi cũng sắp kính chào đời. Rủi ro thay, cuộc chiến tranh xảy ra ngay khi ấy, loạn lạc loạn lạc của cuộc nội chiến kéo dãn và tôi bị gọi đi tòng quân. Khi cảm nhận lệnh, tôi chia ly với mẹ và vợ trong niềm xót xa, bâng khuâng và bồi hồi. Trước lúc chia tay, bà mẹ tôi dặn dò kỹ càng:

- nhỏ đi ra vị trí binh mạc như vậy thì phải ghi nhận giữ mình cho tốt. Đừng vì một chút công danh, lợi lộc mà để phiên bản thân bị thương. Con yêu cầu nhớ như thế thì người mẹ mới giảm được phần lo lắng.

Tôi vâng lời bà bầu dặn dò, nhận bát rượu tiễn biệt tự Vũ Nương. Phụ nữ giãi bày cùng với tôi:

Chàng đi chuyến này, thiếp chẳng dám ao ước chàng đeo ấn phong hầu, mang áo gấm quay trở lại quê cũ… Chỉ xin ngày trở về mang theo được nhì chữ bình yên, thế là đầy đủ rồi. Chỉ e việc quân khó liệu, nỗ lực giặc khôn lường. Giặc cuồng còn lẩn lút, quân triều còn gian lao. Rồi cố gắng chẻ tre chưa có, mà lại mùa dưa chín vượt kì, khiến cho thiếp băn khoăn, mẹ ông xã lo lắng. Chú ý trăng soi thành cũ, lại sửa soạn áo giá buốt gửi fan ải xa. Trông liễu rủ bến bãi hoang lại thổn thức trung khu tình, thương người đất thú. Dù tin trông mòn mỏi cũng không có lấy một cánh hồng bay bổng.

Nàng vừa xong xuôi lời thì nước đôi mắt tôi ứa ra. Giã biệt mọi người trong gia đình, tôi lên đường ra trận. Tôi đi được không nhiều hôm thì vk tôi sinh con. Đó là một nhỏ nhắn trai bụ bẫm, trắng trẻo với được Vũ Nương viết tên là Đản. Chuyện vui chưa kéo dãn được bao lâu thì tin dữ lại đến. Bà mẹ tôi bởi quá lưu giữ và băn khoăn lo lắng cho tôi chỗ trận mạc buộc phải đã lâm bệnh nặng và ko qua khỏi, mặc dù Vũ Nương đã không còn sức thuốc thang, bái bái.

Một năm sau, cuộc chiến tranh kết thúc, tôi quay trở lại với quê hương. Cảnh đồ gia dụng chẳng đổi khác là mấy. Khung cảnh vẫn tất cả như hồi tôi mới từ biệt gia đình ra đi tới vị trí trận mạc nhưng mà thôi. Vừa về tới bên thì tôi đã nghe tin là bà mẹ tôi mất. Tôi buồn bã và đau đớn vô cùng. Và buồn hơn khi thiếu hiểu biết nhiều vì lý do gì mà nhỏ bé Đản độc nhất quyết không nhận tôi là phụ vương nó. Nhân thời cơ ra mộ thăm mẹ, tôi dẫn bé xíu Đản theo. Ra cho tới mộ, mọi cảm xúc của tôi được đẩy lên tới đỉnh điểm, không kìm được nước mắt, tôi òa lên khóc nức nở như một đứa bé. Cơ hội đó, tôi xoay sang gọi bé nhỏ Đản. Nó tròn xoe đôi mắt hỏi tôi:

- Ông cũng là phụ vương tôi ư? thân phụ tôi trước khi chỉ nín thin thít, không nói câu nào.

Tôi nên hỏi mãi new biết hồi tôi đi vắng có một người lũ ông đêm nào cũng đến đơn vị tôi. Vày tính nhiều nghi xuất xắc ghen bắt buộc tôi phi thẳng về nhà với ngay chớp nhoáng quát mắng Vũ Nương. Tôi bỏ bên cạnh tai số đông lời phân trần, phân tích và lý giải của nàng cũng như những lời biện minh của bà bé hàng xóm. Với rồi, tôi xua Vũ Nương ra khỏi nhà. Vũ Nương ra bến Hoàng Giang rồi gieo bản thân xuống đó. May rứa được Linh Phi cứu vãn xuống có tác dụng cung con gái dưới long cung. Rồi nàng gặp được Phan Lang – người cùng buôn bản với chúng tôi, và phụ nữ gửi Phan lang cầm cố về một mẫu hoa vàng, tín vật phái nữ gửi lại mang lại tôi. Trong khi ấy, ngơi nghỉ nhà, tôi new biết được thực sự là người bầy ông tê chỉ là dòng bóng của Vũ Nương cơ mà thôi. Tôi âu sầu và đau xót vô cùng, nhưng khi ấy hối hận thì đang quá muộn màng. Phan Lang gặp mặt tôi, nhắc lại đầu đuôi câu chuyện và trao đến tôi loại hoa rubi kỷ vật dụng kia. Sáng hôm sau, tôi lập lũ giải oan cho Vũ Nương mặt bến sông. Bạn nữ hiện về trong tích tắc rồi vươn lên là mất.


Tôi chìm vào trong thuyệt vọng và giỏi vọng. Chỉ vì tính đa nghi, giỏi ghen mà lại tôi đã làm mất đi một tín đồ vợ tốt vô ngần, trường đoản cú tay phá đổ vỡ đi cuộc sống vợ ck hạnh phúc, bình yên, hòa thuận xưa nay nay. Tôi hối hận lắm!

Đóng vai trương sinh đề cập lại nỗi oan của vk - chủng loại 2:

Tôi tên là Trương Sinh, là nhỏ một mái ấm gia đình khá đưa có vk hiền là Vũ Nương. Cuộc sống thường ngày của tôi vốn êm ấm nhưng chính tay tôi đã phá vỡ tất cả. Đến hiện giờ tôi vẫn ko nguôi day xong về tội vạ tôi đã gặp phải

Tôi cùng vợ đang sinh sống và làm việc êm nóng thì có lệnh tôi cần đi lính. Rời nhà ra mặt trận lòng tôi vô cùng đau buồn và chán nản nhưng may có lời cổ vũ của bà bầu và vợ, tôi đang vợt qua tất cả.

Cuối cùng, tôi cũng được an toàn trở trong tương lai bao nhiêu đau khổ hiểm nguy. Mấy năm xa bí quyết nhớ thương, ni đoàn tụ, vợ ck mừng mừng, tủi tủi. Xuất xắc tin bà mẹ qua đời, lòng tôi bi lụy khổ quá. Tôi hỏi thăm mộ bà mẹ rồi bế con đi viếng. Dọc đường, bé nhỏ Đản khóc, tôi dỗ : "Nín đi con, bà mất, lòng thân phụ buồn khổ lắm rồi". Nhỏ nhắn Đản ngay thức thì nói tôi không phải là phụ vương nó, cha nó là người trước đây đêm nào cũng đến bên mẹ. Tôi choáng váng. Đất dưới chân tôi như sụp xuống. Tôi cứ nghĩ về Vũ Nương là một người vợ ngoan hiền, đức hạnh, ngờ đâu thanh nữ trở buộc phải hư hỏng bởi vậy sao? Tôi bỗng dưng thấy căm giận Vũ Nương. Mối nghi hoặc trong tôi mỗi lúc càng được thổi bùng lên, không tồn tại cách gì dập tắt được. Về mang đến nhà, tôi la mắng om sòm đến hả giận. Vũ Nương sững sờ sửng sốt. Phụ nữ vừa khóc vừa phân trần : "Thiếp vốn con nhà nghèo khó, được nương tựa nhà giàu, vẫn mang sự nết na thuỳ mị, công dung ngôn hạnh làm đầu. Vợ ông xã sum họp không được bao lâu, phân chia xa chỉ bởi vì lửa binh chứ không bởi lí vày gì khác. Trong cha năm giải pháp biệt, thiếp khăng khăng giữ gìn tiết hạnh, không tô son điểm phấn, ko bén gót chốn chơi bời hoa liễu, nhất thiết nhớ mến và chung thuỷ với chàng. Xin chàng hãy tin thiếp, chớ nghi oan cho thiếp cơ mà tội nghiệp...".

Nhưng bao nhiêu lời nói chân thực cũng không làm cho dịu được mối nghi hoặc trong tôi. Hàng xóm thương Vũ Nương cũng ra mức độ bênh vực và biện bạch cho nàng, cơ mà tôi không nghe ai hết. Ngọn lửa hờn ghen đã đốt cháy đông đảo cảm xúc, ý nghĩ của tôi. Tôi mắng nhiếc ko tiếc lời rồi tiến công đuổi cô bé đi. Cảm giác không thể thuyết phục được tôi, Vũ Nương cực chẳng đã nói trong nhức đớn, xót xa, đắng cay rằng :

- Thiếp sở dĩ dựa dẫm vào chàng, vì bao gồm cái điều vui nghi gia nghi thất, gồm sự yên ổn được tựa bóng mát cao. Đâu ngờ ân đức tựa lá, gièm báng phải non. Nay đã bình rơi xoa gãy, mây tạnh mưa tan, sen rũ trong ao, liễu tàn trước gió; khóc tuyết cành hoa gãy cuống, kêu xuân cái én lìa màn, nước thẳm buồm xa, đâu còn thể lại lên núi Vọng Phu kia nữa.

Rồi nàng tắm gội không bẩn sẽ, ra bến Hoàng Giang than khóc, thề nguyền và gieo bản thân xuống sông trường đoản cú vẫn.

Về phần tôi, côn trùng nghi ngờ không chỉ có làm sợ hãi Vũ Nương mà còn hỗ trợ khổ tôi, dằn lặt vặt tôi không phút nào yên. Tuy giận Vũ Nương thất tiết tuy nhiên khi phụ nữ tự vẫn, tôi cảm thấy lòng nhức nhói. Tôi gắng vớt thây cô gái để chôn mà lại tìm mãi không được. Một đêm, tôi ngồi khổ cực trước ngọn đèn khuya. Chợt người con trại nhảy thốt: “Cha Đản lại đến kia kìa!”, rồi chỉ tay vào trơn tôi in trên vách: “Đây này!”. Tôi tưởng ngàng và biết rõ tất cả. Thì ra, ngày thường thời điểm tôi vắng nhà, Vũ Nương tốt trỏ bóng bản thân trên tường đùa bé và báo đó là phụ thân Đản. Tôi thấu hiểu nỗi oan hễ trời của bà xã và trách bản thân sao thừa nhẫn tâm, nhưng phần nhiều chuyện trót đã qua rồi, không làm sao biến đổi được nữa…

Câu chuyện của tôi, những sai lầm của tôi là gồm thật. Tôi đã đánh mất niềm hạnh phúc của mình. Kể ra mẩu truyện đau lòng này, tôi chỉ mong muốn mọi bạn đừng xử sự nông nổi, cả giận mất khôn như tôi. Hãy tin yêu bé người, thật tình yêu thương người thân trong gia đình để gia đình không rơi vào hoàn cảnh những thảm kịch đau đớn.

Đóng vai trương sinh đề cập lại nỗi oan của vk - mẫu 3:

*

Tôi tên là Trương Sinh, một kẻ tệ hại với phần đông lỗi lầm thiết yếu tha thứ. Mẩu chuyện phải bắt đầu kể từ khi tôi mang lại tuổi lập gia đã suôn sẻ cưới được Vũ Nương. Nàng vốn xinh đẹp, dịu dàng, kiêm toàn đủ đường, vậy mà bởi sự mù quáng của chính bản thân mình tôi đã đánh không đủ một người con gái tốt như vậy.

Hồi new cưới, cuộc sống thường ngày của cửa hàng chúng tôi vẫn cực kì êm ấm. Cống phẩm lúc nào cũng tinh tươm, sạch sẽ sẽ, gọn gàng hẳn lên. Người mẹ tôi cũng vì vậy mà sức mạnh ngày càng tốt, mà thú vui lại còn nhân lên gấp các lần khi Vũ Nương mang bầu đứa con trai đầu lòng. Với tính chiếm dụng cao, tôi vẫn luôn luôn muốn che kĩ nàng, không muốn một người lũ ông nào bén mảng đến bên bà xã mình.

Bất ngờ cuộc chiến tranh ập đến, vị không học tập tử tế bắt buộc tôi đề nghị ghi danh gia nhập vào chiến trận, vướng lại người vợ đang bụng mang dạ chửa và mẹ già làm việc nhà. Trước lúc chia tay, vợ tôi có nói với tôi rằng: “Chàng ra đi chuyến này, thiếp chẳng dám hy vọng chàng được treo ấn phong hầu, khoác áo gấm về bên quê cũ. Chỉ xin ngày về có theo nhì chữ bình yên, vắt là đủ.” Nghe được phần đa lời tự vợ, tôi cảm xúc vô cùng an lòng.

Ngày mon ở chiến trường cứ nhiều năm đằng đẵng, không thời gian nào tôi nguôi ghi nhớ về quê nhà, nhớ tới bạn thân. Lần khần giờ này mọi bạn đang có tác dụng gì, nhỏ tôi đã thành lập và hoạt động hay chưa, tất cả còn bạn đang nhớ tới mình nữa giỏi không….Bao vất vả, mệt nhọc nhọc sẽ trôi qua tính đến khi ấy cũng rất được 3 năm và cuối cùng chiến tranh cũng tạm kết thúc.

Mong đợi đã lâu, tôi hào khởi trở về chỗ chôn rau cắt rốn. Thế nhưng mẹ chẳng ngóng được tôi cơ mà đã đi trước mất rồi. Đau buồn khôn xiết, tôi bế người con đã 3 tuổi mà bắt đầu chỉ gặp gỡ lần đầu bên trên tay rồi tức khắc đi ra chiêu tập của bà mẹ ngay. Có lẽ vì không quen nên thằng bé xíu cứ khóc mãi, tôi đành buông lời dỗ dành:

- Nín đi con, chớ khóc nữa! cha về, bà đã mất, lòng phụ vương buồn khổ lắm rồi!

Thằng nhỏ xíu bày ra bộ mặt ngơ ngác:

- Ô hay! cầm ra ông cũng là phụ vương tôi ư? Ông lại biết nói chứ không như phụ vương tôi trước kia chỉ nín thin thít.

Ôi, người vợ hiền lành, vơi dàng, tần tảo trước kìa ấy vậy cơ mà giờ lại dám lăng loàn cố gắng ư? chị em ta lại dám có bạn khác, dám không bình thường thủy với người ông chồng đã vất vả khu vực phương xa này à? Tôi tức sôi máu, gặng hỏi nhỏ cho bằng được để tìm ra kẻ xấu xa chính là ai.

Con đề cập rằng hắn ta đêm nào thì cũng đến, vk tôi ngồi cũng ngồi, bà xã tôi đứng cũng đứng, nhưng mà chưa khi nào người bọn ông kia bế nhỏ tôi cả. Nỗi sợ hãi mất bà xã xưa kia của tôi lại ập tới, máu ganh tuông vốn có của tôi trỗi dậy, tôi tức khắc về nhà, quát túa ầm ĩ.

Xem thêm: Văn Chương Gây Cho Ta Những Tình Cảm Ta Không Có Luyện Cho Ta Những Tình Cảm Ta Sẵn Có

Nàng mau chóng khóc với vội thanh minh. Mặc dù vậy khi ấy sự ghen tuông đã đậy mờ hết mắt tôi. Những tiếng nói khẩn thiết mang lại vậy qua tai tôi lại biến chuyển sự biện minh trí trá cho phần đông lỗi lầm của mình. Tôi nhẫn vai trung phong đuổi người vợ đi, chẳng thân yêu ngọn ngành, đúng sai. Trẻ em không khi nào biết nói dối, đâu cần được nghe thêm ai nữa? mặc dù là bà nhỏ họ hàng, hàng xóm khuyên chống tôi vẫn khăng khăng chẳng tin.

Sự đa nghi với ghen tuông quá đà ấy đã giữ lại hậu quả cực kỳ nghiêm trọng vô cùng. Chắc hẳn rằng khi uất ức lên đến mức cực điểm, Vũ Nương vợ tôi vốn yếu đuối lại chỉ biết chọn tử vong để minh oan. Là tôi đã bao gồm tay sợ chết bà xã mình, khẩu ca của nàng trước khi trầm mình xuống chiếc sông lạnh mát vẫn mãi ám hình ảnh tôi.

Kẻ phận hầm hiu này duyên phận hẩm hiu, ck con rẫy bỏ, điều đâu cất cánh buộc, tiếng chịu nhuốc nhơ, thần sông có linh, xin ngài bệnh giám! Thiếp ví như đoan trang giữ tiết, trinh bạch gìn lòng, xin vào nước làm cho ngọc Mị Nương, xuống đất xin làm cỏ ngây ngô Mĩ. Nhược chấp nhận chim dạ cá, lừa ck dối con, bên dưới xin làm cho mồi đến cá tôm, trên xin làm cho cơm mang đến diều quạ và xin chịu đựng khắp mọi fan phỉ nhổ.

Vì tị tuông nhưng Trương Sinh đã gây nên lỗi lầm lớn

Khi ấy dù nhức lòng tuy nhiên tôi vẫn chưa đồng ý tha thứ cho nàng. Cho mãi đến sau này một ngày khi tôi bế con, Đản thấy loại bóng sinh hoạt trên tường và điện thoại tư vấn đó là bố. Lúc đó tôi mới chợt vỡ lẽ: À, hóa ra là vk mình bắt buộc chết chỉ vì chưng mình ganh tuông với một chiếc bóng.

Chỉ vì một chiếc bóng mà lại tôi trách mắng, lăng mạ, sỉ nhục cùng đuổi vk đi . Tôi gạt bỏ hết phần nhiều công lao và sự vẹn tuyền của con gái với gia đình, làm cho vợ tôi yêu cầu chết, chết trong sự oan ức. Tự ấy tôi ngày ngày sinh sống trong sự dằn vặt, không cơ hội nào vai trung phong hồn được thanh thản.

Mãi đến về sau tôi mới gặp gỡ được một fan cùng làng cho tôi biết vợ mình chưa chết và đang sống dưới thủy cung.Mong mỏi có thời cơ chuộc lỗi với nàng, tôi lập đàn giải oan 3 ngày 3 đêm. Tôi thấy láng hình vợ hiện về và bảo: “Thiếp cấp thiết trở về bên chàng và bé được nữa…” Đó cũng là thời khắc tôi nhận thấy mọi thứ sẽ quá muộn rồi, cần yếu nào rất có thể trở về như thuở đầu nữa.

Giờ trên đây đã những năm trôi qua nhưng tôi vẫn ko nguôi ngoai ghi nhớ nàng, cũng cấp thiết quên được mẩu chuyện ấy. Tôi nuôi dạy nam nhi khôn to một mình, ko đi thêm bước nữa cũng giống như để bù đắp phạm tội năm ấy. Tôi biết rõ rằng, khi yêu một người thì rất cần được có sự tin tưởng, cần được đặt tinh thần vào fan đó chứ đừng ghen tuông mù quáng. Nếu có chuyện gì xẩy ra thì đề nghị phải khám phá thật kỹ càng trước khi làm những gì bởi lúc ta nóng giận có thể hành xử mất kiểm soát, dẫn cho hậu trái khôn lường.

Đóng vai trương sinh đề cập lại nỗi oan của vợ - chủng loại 4:

Tôi là Trương Sinh sinh sống Nam Xương, thuộc quê với Vũ Nương, trong tương lai là vợ tôi. Mẩu chuyện thương tâm của mái ấm gia đình tôi đã xảy ra cách đây mấy năm, nhưng mọi khi nghĩ đến, tôi vẫn thấy ngoài ra mới chỉ xẩy ra hôm qua.

Vũ Nương là một cô gái nết na, thuỳ mị cùng xinh đẹp. Khuôn mặt thiếu phụ thanh tú, hai con mắt đen vơi hiền, làn tóc dày óng mượt. Chị em đẹp một vẻ rất đẹp dịu dàng, đằm thắm cùng phúc hậu. Tôi đem lòng mếm mộ nàng đề nghị đã xin bà bầu cưới nữ giới về có tác dụng vợ. Nàng là một người bà xã hiểu lễ giáo, phép tắc, nói năng nhỏ nhẹ, một lòng yêu thương chồng, phụng dưỡng bà mẹ già cần dù tôi gồm tính đa nghi nhưng mái ấm gia đình tôi luôn luôn được êm ấm.

Cuộc sinh sống của cửa hàng chúng tôi đang êm ềm trôi qua thì chiến tranh xảy ra, tôi cần ghi tên tòng quân. Buổi tiễn đưa, nàng bi tráng rười rượi, lòng trĩu nặng trĩu lo âu, phiền muộn. Người vợ thương tôi phải đi vào nơi gió cát nghìn trùng xa cách, đói rét, bệnh dịch tật. Nữ giới lo đến tôi rồi đây gần cạnh mặt cùng với giặc dữ, cận kề cái chết. Nữ giới không mong mỏi tôi lập công được treo ấn phong hầu mà chỉ muốn tôi an toàn trở về. Tay phái nữ nắm chặt áo tôi chẳng rời, mắt cô gái rưng rưng khiến cho tôi cụ lòng ko được. Giờ đồng hồ phút chia ly đã đến. Tôi dứt áo ra đi, nữ thẫn thờ nhìn theo, đôi mắt nhoà lệ. Tôi vừa đi vừa ngoái lại, nhẵn dáng bé dại bé của người vợ hiền dần ẩn khuất phía sau ngàn dâu xanh thẳm. Lòng tôi ghi nhớ thương, chua xót không cùng.

Khi tôi đã ở nơi khói lửa mặt trận thì Vũ Nương mang đến kì vẫn sinh được một nhỏ nhắn trai. Cháu được lấy tên là Đản. Nhưng chị em tôi, vày quá nhớ thương tôi mà nhỏ xíu đau mòn mỏi. Vũ Nương đã rứa tôi nhiệt liệt thuốc thang, động viên nhưng vì tình hình bệnh lý trầm trọng, cầm cố đã qua đời. Sản phẩm xóm nói lại, Vũ Nương cực kỳ mực yêu thương xót, lo ma chay chu vớ như bố mẹ đẻ. Nàng là một trong những người trọn tình, vẹn nghĩa, trọn đạo hiếu khiến tôi càng yêu thương thương, nể phục.

Cuối cùng, tôi cũng được an toàn trở sau này bao nhiêu buồn bã hiểm nguy. Mấy năm xa biện pháp nhớ thương, nay đoàn tụ, vợ ông xã mừng mừng, tủi tủi. Hay tin bà mẹ qua đời, lòng tôi ai oán khổ quá. Tôi hỏi thăm mộ mẹ rồi bế bé đi viếng. Dọc đường, nhỏ nhắn Đản khóc, tôi dỗ : "Nín đi con, bà mất, lòng phụ thân buồn khổ lắm rồi". Nhỏ bé Đản tức thì nói tôi chưa hẳn là thân phụ nó, thân phụ nó là người trước đây đêm nào cũng đến mặt mẹ. Tôi choáng váng. Đất bên dưới chân tôi như sụp xuống. Tôi cứ suy nghĩ Vũ Nương là 1 trong những người bà xã ngoan hiền, đức hạnh, ngờ đâu phái nữ trở đề xuất hư hỏng bởi thế sao? Tôi tự dưng thấy căm giận Vũ Nương. Mối nghi ngại trong tôi mỗi một khi càng được thổi bùng lên, không có cách gì dập tắt được. Về mang đến nhà, tôi la mắng om sòm mang lại hả giận. Vũ Nương sững sờ sửng sốt. đàn bà vừa khóc vừa giãi tỏ : "Thiếp vốn bé nhà nghèo khó, được lệ thuộc nhà giàu, vẫn mang sự nết na thuỳ mị, công dung ngôn hạnh làm cho đầu. Vợ chồng sum họp chưa được bao lâu, chia xa chỉ vày lửa binh chứ không vì chưng lí vì gì khác. Trong tía năm phương pháp biệt, thiếp nhất định giữ gìn huyết hạnh, không tô son điểm phấn, ko bén gót chốn chơi bời hoa liễu, nhất thiết nhớ thương và chung thuỷ cùng với chàng. Xin quý ông hãy tin thiếp, chớ nghi oan đến thiếp mà lại tội nghiệp...". Nhưng bao nhiêu lời nói sống động cũng không làm cho dịu được mối nghi ngại trong tôi. Hàng xóm thương Vũ Nương cũng ra mức độ bênh vực với biện bạch đến nàng, nhưng mà tôi không nghe ai hết. Ngọn lửa hờn ghen sẽ đốt cháy phần đa cảm xúc, ý nghĩ của tôi. Tôi mắng nhiếc không tiếc lời rồi tiến công đuổi thiếu nữ đi. Cảm giác không thể thuyết phục được tôi, Vũ Nương bất đắc dĩ nói trong nhức đớn, xót xa, cay đắng rằng : thiếu phụ đã nương phụ thuộc vào tôi là vì ao ước có một mái ấm gia đình đầm ấm, hạnh phúc. Nhưng lại bây giờ, thoa gãy bình tan, tình cảm vợ chồng sứt mẻ, nàng không thể mặt mũi nào mà sống ngơi nghỉ trên đời này thêm nữa. Rồi người vợ tắm gội sạch sẽ sẽ, ra bến Hoàng Giang than khóc, thề nguyền với gieo bản thân xuống sông tự vẫn.

Về phần tôi, mọt nghi ngờ không chỉ làm sợ hãi Vũ Nương mà còn làm khổ tôi, dằn lặt vặt tôi ko phút làm sao yên. Mặc dù giận Vũ Nương thất tiết nhưng mà khi chị em tự vẫn, tôi cảm thấy lòng đau nhói. Tôi lang thang đi tìm vớt xác phụ nữ nhưng ko thấy tăm hơi. Hoá ra, lời thỉnh mong của thanh nữ đã linh nghiệm. Thần linh hiểu rõ sâu xa và mến tình đã cho các chị em tiên bên dưới thuỷ cung cứu giúp vớt, cho phái nữ nương nhờ vào trong cung điện của Linh Phi.

Hai thân phụ con tôi sống số đông ngày tháng cô đơn, gian khổ đằng đẵng. Một đêm, phòng không vắng vẻ, tôi ngồi bên dưới ngọn đèn khuya, bóng in lên trên vách. Bé nhỏ Đản thấy nắm liền chỉ tay lên chiếc bóng cùng nói : "Cha Đản lại mang đến kia kìa!". Tôi tưởng ngàng rồi phát âm ra. Hỡi ơi, tôi sẽ hại bị tiêu diệt Vũ Nương rồi! Tôi đau đớn, ân hận, xót xa, day hoàn thành vô hạn. Hiện giờ tôi mới hiểu vợ tôi bị oan, rằng cô bé đã bị tiêu diệt trong nỗi oan ức cùng tuyệt vọng. Nhưng việc đã lỡ rồi, tôi chẳng biết làm gì hơn là đau khổ, ai oán thương, day dứt.

Một hôm, Phan Lang - fan cùng xóm tôi mang đến kể mang đến tôi nghe là đã chạm chán Vũ Nương dưới thuỷ cung. Ban sơ tôi không tin, tuy nhiên khi phái mạnh đưa loại hoa vàng mang đến tôi, tôi sửng sốt bởi đó đó là vật vợ tôi lấy theo cơ hội ra đi. Phan Lang nói, Vũ Nương vẫn cảm thấy tủi cực vì không được minh oan, vẫn mến nhớ ck con, đau xót ứa nước mắt lúc nghe tới kể cảnh bi thiết tủi của phụ vương con tôi, cảnh nhà cửa, sân vườn tược hoang vu, phần mộ mẹ phụ thân cỏ tua rợp mắt... Được biết thanh nữ vẫn yêu quý nhớ ông chồng con, tôi hết sức vui. Lòng tôi đựng chan hy vọng được chạm mặt lại nàng. Tôi tuân theo lời nhắn của nàng, lập một bọn giải oan ngơi nghỉ bến sông, những hy vọng nàng vẫn tha thứ đến lỗi lầm của tôi mà lại trở về, nhằm tôi rất có thể bù đắp lại hầu hết đau khổ, thiệt thòi mà lại tôi đã gây ra cho nàng. Quả nhiên, Vũ Nương đang trở về. Giữa loại Hoàng Giang bạt ngàn sóng nước thốt nhiên hiện lên một loại kiệu hoa xoàn lộng lẫy, rực rỡ. Con gái ngồi trên dòng kiệu hoa ấy, đôi mắt phượng mày ngài, dáng vẻ thanh thoát, động tác khoan thai như một thiếu phụ tiên. Theo sau nàng, hơn 50 dòng xe cờ tán, võng lọng tỏa nắng đầy sông, đẹp đẹp trong ánh nến nhoáng ẩn, loáng hiện. Cả loại sông như một thành tháp nguy nga tráng lệ mà cô gái là chủ nhân lâu đài đó. Tôi vội vàng gọi, khẩn thiết, chới với. Thanh nữ nghe tiếng tôi tuy thế cứ đứng giữa dòng, đôi mắt buồn thăm thẳm. Rồi nữ nói vọng vào, bái tạ tình tôi, nhưng mà đã hứa hẹn với Linh Phi bắt buộc không trở về trần gian được nữa. Tôi khổ sở quá mức, cơ mà còn biết làm sao được. Tuy vẫn tồn tại thương lưu giữ nhau nhưng mà cốc nước đầy một khi đã đổ xuống đất thì cho dù có cố gắng thế nào cũng không thể vớt lại mang đến đầy được. Giữa công ty chúng tôi đã có những khoảng cách không thể như thế nào bù đắp.

Còn không hết cay đắng, ngùi ngùi thì sương sương vẫn phủ, bóng thiếu nữ loang nháng mờ nhạt dần dần rồi trở thành mất.

Câu chuyện của tôi, những sai lạc của tôi là gồm thật. Tôi đã đánh mất hạnh phúc của mình. Nhắc ra mẩu chuyện đau lòng này, tôi chỉ hy vọng mọi người đừng ứng xử nông nổi, cả giận mất khôn như tôi. Hãy tin yêu con người, thật tình yêu thương người thân để gia đình không lâm vào tình thế những thảm kịch đau đớn.

Xem thêm: Câu Lệnh Xóa Màn Hình Trong Pascal, Các Câu Lệnh Cơ Bản Của Pascal

--------------------------

Trên trên đây dichvuhaotam.com đã mang lại cho chúng ta những mẫu mã Đóng vai Trương Sinh nhắc lại nỗi oan của vợ. Mong muốn những kỹ năng trên đang giúp các bạn đạt được tác dụng học tập cao. Mời các bạn đến với thắc mắc tiếp theo.