Hình Ảnh Người Thầy Trong Trái Tim Em

     
những ngày cuối thu...từng loại lá quà vẫn vô tình rụng xuống giữa vòng tay, những nhành hoa sữa vẫn tỏa mùi thơm ngào ngạt vào gió...những cái lạnh lẽo đầu mùa nơi nào đó tràn về...Vậy là mon 11 sẽ đến, không khí rộn ràng của rất nhiều ngày tháng 11 này đã thức tỉnh những kí ức đẹp đẽ nằm sâu trong lòng hồn, trong tiềm thức mỗi nhỏ người.

*


Thầy tôi (ngoài cùng bên phải) và đàn 10A3 ngày ấy

Có lúc nào quá mải mê đuổi theo dòng tan của thời gian, chạy theo cuộc sống đời thường hối hả bộn bề những lo toan chất ông xã mà ta vô tình lạnh lùng với thời khắc chuyển mùa đầy thi vị ấy? và có bao giờ trong kí ức xinh tươi ấy ta vô tình quên lãng một người đã khơi nguồn, thắp sáng và lẹo cánh đến những mong ước của ta cất cánh xa, bay cao mãi...

Bạn đang xem: Hình ảnh người thầy trong trái tim em

Trên khắp những nẻo đường, mọi hành trình chúng ta đi, một trong những thất bại, số đông thành công...những tuyến phố đầy hóc búa hay trải đầy hoa hồng...đều in dấu biết bao kỉ niệm vui buồn, từng nào con bạn và cả những bài học quý giá...Nhưng chắc rằng trên vớ cả, béo tốt mà bình dị, lặng lẽ mà thâm thúy với từng đời bạn là hình hình ảnh người thầy đang hi sinh âm thầm lặng nhằm chèo lái phi thuyền trên mẫu sông tri thức rất có thể cập tới bến bờ ước mơ.

Thời gian cứ trôi đi, trôi đi...thấm thoắt đang 15 năm kể từ khi tôi chia tay tuổi học tập trò và mái ngôi trường thân yêu. 15 năm- khoảng thời hạn làm fan ta có thể quên đi hồ hết kỉ niệm của một thời đã xa. Tuy nhiên với tôi, hình hình ảnh mái ngôi trường Trung học ít nhiều Yên Lạc 2 chiều chuộng và fan thầy giàu lòng yêu thương học tập trò không lúc nào phai nhòa trong tim trí tôi.

Mỗi năm, ngày 20 – 11 đến gần thì hình ảnh của thầy và hồ hết kỉ niệm xinh xắn của tuổi học tập trò lại sống dậy trong tôi. Bâng khuâng giữa màn đêm trong số những ngày cuối thu, tay run run khi ngồi viết phần đa dòng cảm giác về người thầy giáo cũ của tôi - Thầy Phạm Hồng Thủy – bạn thầy chủ nhiệm tôi hai năm học dưới mái trường Trung học tập phổ thông. Tôi nhớ...nhớ đến thầy bằng sự hàm ơn chân thành và thâm thúy nhất. Tôi ước ao làm một việc nào đó để tỏ lòng tri ân mang lại thầy nhưng...lòng cứ dơ lên bao cảm xúc...và cứ nghèn nghẹn sống cổ. Một cảm giác khó tả...dưng dưng như muốn khóc. Tôi thực sự xúc cồn trước rất nhiều tình cảm của một bạn thầy vĩ đại giành riêng cho cô học tập trò nhỏ dại bé của mình. Dòng xúc cảm ấy gửi tôi quay trở lại với thừa khứ, quay trở lại với tuổi học trò hồn nhiên cùng bao kỉ niệm đẹp đẽ bên thầy cô, bè bạn. Tôi như được sống lại cái khoảnh tương khắc của 15 năm về trước. Ôi, tuổi học tập trò đẹp và lung linh trong nắng lại hiện nay về nguyên vẹn trong tim tôi.

Tôi làm thế nào quên được loại buổi đầu tiên đến phần bên trong tâm trạng rụt rè, e sợ hãi xen lẫn chút khoác cảm, tự ti trước ánh nhìn lạ lẫm của bao đồng đội lớp mới. Thầy dẫn tôi vào lớp với xếp số ghế cho tôi. Lớp tôi là 10A3, lớp bao gồm 52 học tập trò. Thầy nhà nhiệm dạy cỗ môn Hóa. Thầy còn trẻ lắm nhưng quan sát thầy nghiêm trang mang lại sợ...Suốt những ngày đầu thanh lịch lớp mới, tôi sống khép mình không dám giao du cùng bằng hữu trong lớp. Cho dù thầy giảng bài rất đơn giản hiểu, thầy rất suy nghĩ học trò dẫu vậy sao tôi vẫn thấy sợ. Chắc rằng vì tôi học kém. Những lần thầy phi vào lớp với tôi là một trong lần "hồn cất cánh phách lạc", tôi sợ thầy kiểm tra bài bác cũ, hại thầy gọi vùng dậy trả lời, sợ hãi thầy call lên bảng...Tôi còn ghi nhớ như in trong những giờ học tập của thầy, cả lớp ngồi yên ổn phăng phắc lắng nghe thầy giảng bài, lời giảng của thầy rất thu hút học trò. Tuy nghiêm nhặt nhưng thầy luôn nhìn học tập trò bằng ánh nhìn trìu mến, vồ cập và ấm áp đến lạ.

Tôi còn nhớ phần đông ngày hè rét bức, oi ả thầy bắt công ty chúng tôi phải đóng góp sơ vin. Cả trường chỉ bao gồm mỗi lớp tôi như vậy. Lúc đến trường mà chưa kịp...hễ nhìn thấy thầy từ đằng xa là nhanh lẹ chạy vào lán xe mà lại ...nhét...khổ nạm chứ. Học trò rất tức bực nhưng chẳng làm cái gi được. Bất lực trước những giải pháp của thầy, tất cả đứa còn lảm nhảm trong miệng, lí nhí vài câu cơ hội thầy đi ngoài : "Thầy quá đáng, mai sau mà mình được làm Thầy biết đâu lại dạy con thầy thì..."

Những ngày đầu năm học cùng với tôi như một sự tra tấn. "Thầy ghê quá"- Đó là cân nhắc chung của cộng đồng học trò 10A3 chúng tôi. Cùng lại, sao thầy lại cần ghê như vậy chứ? cô giáo trẻ mà...Thầy làm cho thế để triển khai gì chứ? Cái suy nghĩ ấy nó cứ hằn sâu trong tâm trí tôi làm cho tôi chẳng gồm chút tình cảm gì về thầy cả.

Nhưng, thời gian trôi... Toàn bộ những việc làm của thầy được trả lời bằng sự nhận xét của bgh nhà trường, bởi sự nhìn nhận và đánh giá của chúng ta học sinh vào trường về nề hà nếp của lớp tôi, về việc giáo dục học tập trò của thầy. Nhiều tuần, lớp tôi luôn dẫn đầu về điểm thi đua và các trào lưu khác, luôn được tuyên dương với khen ngợi. Tôi bỗng dưng hiểu ra rằng, những việc thầy có tác dụng cũng tất cả vì học tập trò thân yêu. Thầy ao ước rèn cho shop chúng tôi một lối sống ngay ngắn, có nề nếp nhưng thôi. Chắc hẳn rằng chúng tôi cũng cứng cáp từ đó.

Còn với phiên bản thân tôi, môn Hóa của thầy tôi học tiến bộ dần lên. Từ bỏ một học viên có học tập lực vừa phải khi phi vào lớp nhưng cuồi học kì I tôi trở thành học viên giỏi. Tôi được thầy sử dụng nhiều rồi động viên mang lại tôi vào team tuyển Hóa. Một lời cổ vũ của thầy như 1 ngọn lửa truyền lòng đam mê mang lại tôi, tôi hâm mộ môn học tập của thầy rộng và không còn cái cảm xúc sợ sệt như trước nữa. Với cũng từ đó, buộc tôi đề xuất thay đối cách xem xét và có cái nhìn thâm thúy hơn về thầy. Tình cờ tôi thấy mình tất cả lỗi cùng với thầy, tôi tự hẹn với lòng bản thân sẽ cụ gắng chuyên cần và học thật tốt để hoàn toàn có thể sửa chữa trị lỗi lầm đó.

Hai năm học trước tiên thời cấp 3 của tôi trôi đi một cách êm đềm. Lực học của tôi hằng ngày cũng chắc thêm và môn Hóa của thầy tôi cũng biến chuyển học sinh giỏi đấy. Tôi hãnh diện với bạn bè trong lớp về điều ấy và âm thầm cảm ơn thầy đã giúp sức tôi không ít trong thời gian ấy.

Không hầu hết thế, tôi còn cảm động hơn trước những hành động, vấn đề làm của thầy, thầy thương phần nhiều học trò có yếu tố hoàn cảnh khó khăn như tôi. Suốt hai năm học, thầy không mang tiền học thêm của mình và rất nhiều học trò nghèo trong lớp. Thầy luôn luôn gần gũi, cổ vũ để công ty chúng tôi vượt qua các mặc cảm về yếu tố hoàn cảnh gia đình. Với thầy, có thể đây là câu hỏi làm bé bỏng nhỏ, tuy vậy với tôi sẽ là tình yêu thương thương bát ngát vô bến bờ của thầy giành cho tôi. Tấm lòng thầy luôn luôn rộng mở để chuẩn bị sẵn sàng che chở cho hầu hết đứa học trò của mình. Tôi thấy lòng mình ấm cúng biết bao.

Xem thêm: Cho 2.7 Gam Hỗn Hợp Bột X Gồm Fe Và Zn Tác Dụng Với Dung Dịc

Chỉ có hai năm học thầy tuy nhiên với tôi, thầy đã để lại các kỉ niệm đẹp, nhiều tuyệt vời tuyệt vời trong kí ức của mình mà có lẽ, đi suốt cuộc sống này hình ảnh của thầy cùng đều kỉ niệm ấy vẫn mãi thắp sáng trong tâm hồn mình. Thầy không những trang bị cho cửa hàng chúng tôi kiến thức bên cạnh đó nhiều chưa dừng lại ở đó là những bài học kinh nghiệm quý giá cơ mà thầy vẫn dạy cho tôi. Tình thương thương học trò và lương tâm trong trắng của thầy đang truyền mang đến tôi để bây giờ, tôi trở thành một gia sư và vẫn mãi noi gương thầy tôi ngày ấy.

Tôi cảm ơn thầy vớ cả, dù thời hạn trôi đi, tôi không còn được học thầy nữa tuy vậy trong cuộc sống thường ngày với ngổn ngang khó khăn, vất vả khi tôi mới lao vào đời, bước vào nghề và bắt đầu công việc, thầy vẫn tận tình dạy dỗ đến nơi đến chốn và còn hỗ trợ đỡ tôi bao gồm cả kinh tế. Không gần như thế, thầy còn cho tôi niềm tin, mang đến tôi nghị lực để vượt qua những khó khăn ấy. Thầy sẽ đi cùng tôi và đỡ tôi vực dậy sau hầu hết bước đón đầu đời. Thầy dạy mang lại tôi những bài bác học, cổ vũ tôi biết cách vực lên sau gần như lần vấp bửa trên con phố đầy gai góc ấy.

Mặc cho dù tôi đã là một cô giáo, đã dạy bảo bao vắt hệ học trò cơ mà sao đối với thầy tôi vẫn thấy mình nhỏ tuổi bé như ngày nào chính vì tôi vẫn mãi là học tập trò của thầy hay vì chưng thầy kếch xù quá ...?

Bao năm mon qua thầy vẫn quan tâm đến tôi, vẫn dõi theo từng bước và sẵn sàng giúp đỡ khi tôi chạm chán khó khăn. Thầy vẫn dìu dắt, chở bịt như đứa học trò bé nhỏ dại năm làm sao của thầy. Tôi đã mập lên và trưởng thành trong tình yêu thương với sự dìu dắt ấy.

Tôi niềm hạnh phúc khi đạt được người thầy tuyệt vời như thế. Thầy vẫn hi sinh thầm lặng vì chưng những đứa học tập trò nhỏ bé của bản thân mình mà không thể nghĩ đến những lợi danh, tiền bạc. Thầy của tôi là vậy đó. Cứ miên man, liên hồi trong dòng xúc cảm ấy, bỗng dưng tôi bất chợt nhớ cho hình ảnh người thầy trong bài xích hát của nhạc sĩ Nguyễn độc nhất Huy:

"Người thầy vẫn lặng lẽ âm thầm đi về sớm trưa

Từng ngày giọt những giọt mồ hôi rơi vơi trang giấy,

Để em đến bờ bến ước mơ....."

Để rồi :

"Dẫu đếm hết sao trời đêm nay

Dẫu đếm không còn lá ngày thu rơi

Nhưng ngàn năm...

Làm sao em đếm không còn công ơn bạn thầy"

Tôi yêu bài hát ấy như chính tình cảm của bản thân dành đến thầy. Cảm ơn nhạc sĩ Nguyễn nhất Huy đang cho chúng ta những mẫu nhạc với ca từ vào trẻo, tha thiết mà thật tình để ngợi ca những người dân thầy đáng tôn trọng trong cuộc đời.

Tôi vẫn khóc, quả thật tôi vẫn khóc nhiều lần lúc nghe bài hát ấy...Tôi khóc trong niềm vui, sự xúc động, niềm hạnh phúc ngập tràn xen lẫn chút từ bỏ hào lúc nghĩ về thầy tôi.

Xem thêm: Công Thức Tính Tỉ Số Truyền, Tỷ Số Truyền Hộp Giảm Tốc Là Bao Nhiêu

Nhớ về thầy, những cảm hứng trong tôi cứ trào dâng, tôi viết lên bởi tình cảm chân thành của bản thân chứ chẳng cần tôi gửi thầy vào trong dòng văn học như nhân vật điển hình của tác phẩm. Tôi nghĩ, đắn đo thầy tôi sẽ thế nào khi gọi được rất nhiều dòng cảm giác của tôi, thầy suy nghĩ gì khi bao gồm cô cậu học tập trò đi suốt cuộc sống vẫn lưu giữ tới công ơn bảo ban của thầy. Với tôi lại nghĩ, ngần ngừ trong đời dạy học của bản thân có học tập trò như thế nào nhớ mang đến mình như bản thân dành cảm xúc cho thầy ko ?

Thầy ơi !

Cuộc đời em là đầy đủ chuyến đi, là phần đông cuộc hành trình đến những tầm cao mới. Với Thầy đã thực hiện những chuyến hành trình ấy trong mỗi lời dạy, mỗi bài xích giảng của mình. Thầy sẽ thắp lửa, xây đắp khát vọng ra đi để năm mon trôi đi, Thầy đang tiếp bước, chắp cánh mang lại bao gắng hệ học trò, bao cầu mơ khát vọng cất cánh cao, cao mãi. Dù cực nhọc khăn, em vẫn sẽ liên tiếp cuộc hành trình dài đó vì trong những bước đi, mỗi việc làm, mỗi cân nhắc của em đều phải có sự đậy chở, nâng đỡ, dìu dắt của Thầy. Thầy mãi là nền tảng bền vững và kiên cố giúp em trưởng thành và cứng cáp ...Dù em bao gồm là ai, làm những gì và ở chỗ nào thì em vĩnh cửu là học trò của thầy vì thầy là thầy của em.

Cảm ơn thầy tất cả những gì giỏi đẹp thầy đã giành riêng cho em giữa những năm mon qua. Một ngày 20 – 11 nữa lại về, phần đa yêu thương, trân trọng tôn kính nhất là toàn bộ những gì em mong gửi mang đến Thầy trong thời gian ngày Nhà giáo vn này.

Kính chúc thầy mức độ khỏe, niềm hạnh phúc bên gia đình và thành công không chỉ có thế trong sự nghiệp của mình. Mãi mãi ơn thầy!