Văn mẫu 6: kể một chuyện vui sinh hoạt (như nhầm lẫn, nhát

     
Bài viết tập làm văn số 3 - ngữ văn lớp 6 đề 2: đề cập một chuyện vui sinh sống (như nhầm lẫn, hèn gan,...). Sau đây, dichvuhaotam.com giữ hộ đến cho chính mình đọc những bài xích văn mẫu hay nhất, mời chúng ta cùng tham khảo. Hi vọng, nó sẽ giúp bạn hiểu bài xích nhanh hơn và đã đạt được những điểm số cao như mong mỏi đợi.

Bạn đang xem: Văn mẫu 6: kể một chuyện vui sinh hoạt (như nhầm lẫn, nhát


Dàn bài bác chung mang lại đề bài

Mở bài: reviews hoàn cảnh xẩy ra câu chuyện.Thân bài:Kể lại diến đổi mới của câu chuyện.Thời gian địa điểm xảy ra câu chuyện?Tình huống đáng mỉm cười trong mẩu truyện là gì?Câu chuyện dứt ra sao?Em đúc rút được điều gì từ mẩu chuyện đó?Kết bài: Ấn tượng mà mẩu chuyện để lại vào em là gì?

Bài mẫu 1: Kể một chuyện vui ngơi nghỉ (như nhầm lẫn, hèn gan,...) - bị các bạn trong buôn bản dọa ma

Bài làm

Tuổi thơ là quãng thời hạn tươi đẹp nhất của chúng ta. Vị trí ấy gìn giữ biết bao kỉ niệm bi đát vui vào cuộc đời. Tôi đã có lần mải miết với trò ô nạp năng lượng quan, rồi mong chờ ngày hội múa lân tối rằm trung thu… cùng tôi cũng không thể nào quên được cái lần bị các bạn trong buôn bản dọa ma, mang lại đến hiện giờ tôi vẫn còn đấy ám hình ảnh và bị mọi bạn trêu là kém gan.

Các các bạn trong làng mạc tôi đang bày ra đo đắn bao nhiêu trò nhằm nghịch nghợm, thỉnh thoảng mẹ tôi và các cô sản phẩm xóm cũng sẽ bị đau đầu bởi vì những trò phá phách ấy. Shop chúng tôi có một quy ước với nhau là cho sinh nhật đứa như thế nào thì cả đàn sẽ tặng kèm cho một món kim cương sinh nhật. Và năm nay gần cho sinh nhật tôi, cũng thế. Hôm trước, tôi thấy thằng Khánh phệ nhìn mình cười mãi, nó bảo: “Năm nay lũ tao sẽ mang lại mày một niềm vui lớn Hiếu ạ.” Tôi chỉ cười nhưng chẳng nói gì với bọn chúng nó, vày tôi có không quen gì với mẫu kịch phiên bản đi chơi, đi ăn rồi khuyến mãi quà của các bạn.

Thứ 2 tuần sau là sinh nhật tôi, nên chúng ta trong xóm ra quyết định tổ chức sinh nhật tôi vào công ty nhật trước một ngày để sở hữu thể chơi nhởi thỏa thích. Về tối thứ 7, dòng Bông bên đối điện thoại tư vấn điện mang đến tôi bảo buổi tối chủ nhật bọn chúng nó đang tổ chức buổi tiệc nhỏ ở công ty Khánh béo cuối khu, 7 giờ về tối tôi khăng khăng phải có mặt. 7 tiếng tôi đứng trước đơn vị Khánh béo ngôi nhà ở đầu cuối của hàng tập thể. Tôi ko thấy năng lượng điện trước hiên sáng với trong bên rèm cửa ngõ buông xuống kín đáo mít. Tôi biết là trò của chúng nó rồi, yêu cầu cứ điềm tĩnh đi vào nhà như không có gì. Tôi nghĩ phía bên trong sẽ là 1 trong những bàn tiệc lộng lẫy, cần cả bầy thích bí mật với mình. Tuy nhiên tôi đã không thể bình thản được sau thời điểm nhìn thấy phần đông gì ở bên trong cánh góc cửa Khánh béo. Tôi hoảng hốt lao thoát ra khỏi nhà, vừa chạy vừa hét: “Mẹ ơi! cứu giúp con…. Ma… chị em ơi…”. Lúc tôi về nhà, fan tôi vẫn tồn tại run, tôi chưa kịp kể câu chuyện gặp mặt ma với mấy bố mẹ tôi với mấy thằng bạn tôi sẽ ngồi phòng tiếp khách cười ngặt nghẽo, tôi biết mình vừa bị dọa ma. Tôi kinh ngạc lắm, lúc này cái Bông new kể cho tôi nghe. Sinh nhật tôi là 2 mon 11 trước thời gian ngày Halloween 1 ngày và bọn chúng nó new bày ra trò đời ấy. Những nhỏ mắt ma lập lòe nhưng mà tôi nhận thấy trong nhà Khánh bự là túng thiếu ngô được bà mẹ Khánh khoét trống rỗng rồi thả nến mặt trong. Nghe Bông kể xong, tôi tức bọn chúng nó lắm. Làm sao mà tôi không hại được chứ, ô cửa gỗ vừa xuất hiện kêu cót két rồi bốn, năm cặp đôi mắt đỏ lập lòe nhìn mình, ôi cái cảm xúc ấy thiệt là ghê khủng. Nó làm tôi cứ ám ảnh mãi, không thể nào quên được dịp sinh nhật đặc biệt đến thế.

Sau lần ấy, tôi sợ túng ngô lắm, tôi cứ nghĩ đế mấy con mắt ma trong quả bí. Mấy anh bạn tôi tôi liền thay tên cho tôi thành Hiếu túng bấn ngô, dòng biệt danh kì dị của tôi vào khu. Các lần trêu tôi chúng ta đều rủ tôi ăn chè túng bấn ngô để kể lại cùng với tôi bởi tôi là đứa hại ma.

Kỉ niệm vui bi hùng của tôi thơ tôi cứ đi qua như thế, những người dân bạn trong khu cộng đồng nhà tôi vẫn vui vẻ vui đùa cùng nhau. Sau này, tôi cũng chẳng thể nào quên được mình đã từng có lần có người các bạn như vậy, với tên bí ngô sẽ là kí ức cần yếu phai mờ vào tôi.


Bài mẫu 2: Kể một chuyện vui ở (như nhầm lẫn, hèn gan,...) - mẩu truyện sợ ma

Bài làm

Nhát gan là 1 tật mà ít nhiều người mắc phải và tôi cũng ko phải là một trong những ngoại lệ. Những mẩu chuyện ma của lũ bạn lúc nào thì cũng làm tôi sợ run. Nhưng bởi xấu hổ buộc phải tôi không lúc nào nói ra. Cho tới một ngày ….

Tối hôm đó, trăng sáng khôn xiết đẹp, gió thổi hiu hiu. Trong khu vực tập thể, các bà, các cô thong thả đi bộ và trò chuyện. Tôi và các bạn đang túm tụm chơi với nhau thì bỗng dưng Lan giới thiệu một ý kiến: “Hay là chúng mình thử đi vào ngôi công ty hoang làm việc cuối ngõ đi!”. Cả đội reo ầm lên tận hưởng ứng. Riêng biệt tôi cảm xúc hơi rờn rợn. Nghe đâu, căn nhà ấy có nhiều ma, lại còn nằm tại vị trí cuối ngỏ, ánh đèn đường không rọi tới. Mà lại tôi còn chưa kịp phản đối thì chúng ta đã lôi tôi đến cuối ngõ.

Vào đến khoảng chừng sân trước ngôi nhà, sự hớn hở của cả nhóm thay đổi mất. Nhưng mà vì chúng ta tin tôi là đứa kiêu dũng nhất yêu cầu đẩy tôi lên trước rồi bám dính chắc lấy tôi. Đến trước cửa nhà, tôi đã nghe răng mình va sát vào nhau lập cập. Rồi đột nhiên, trường đoản cú trong công ty phát ra giờ đồng hồ lục cục, đèn bật sáng. Tôi và lũ bạn đứng như chôn chân xuống đất. Yêu cầu đến mấy giây sau, cả đàn cùng rú lên khôn cùng to rồi ba chân tứ cẳng đua nhau chạy mất.

Về đến nhà, tôi vừa thở hổn hển vừa đề cập cho cha mẹ nghe về bé ma. Thật là 1 phen hú vía! Nghe xong, ba tôi bật cười, mẹ tôi cũng chẳng nhịn được mỉm cười và chế nhạo vui tôi:

- làm cái gi có ma sinh hoạt đó! Đấy là chú Thanh. Chú ấy vừa thâu tóm về ngôi nhà ấy và sẵn sàng cho sửa chữa. Chú ấy ngủ lại nhằm trong vật liệu xây dựng đấy mà!

Mặt tôi rét bừng lên. Hóa ra là vậy! Tôi bèn chạy đi kể cho những bạn. Nghe xong, tôi còn bị cả lũ cười thối mũi vì lúc đó tôi là đứa hét to nhất cùng chạy cũng sớm nhất nữa chứ!

Chuyện xảy ra đã lâu, lúc này tôi không còn nhát gan và sợ ma nữa nhưng lại tôi cấp thiết quên được mẩu truyện đó. Tuy vật, tôi cũng không nói lại cùng với đám bằng hữu mới vị sợ các bạn lại trêu tôi là “thỏ đế”.


Bài mẫu 3: Kể một chuyện vui sống (như nhầm lẫn, nhát gan,...) - liên hoan mừng bạn Lan đạt giải nhất môn toán thành phố

Bài làm

Hôm ni là máy bảy, lớp tôi tổ chức triển khai buổi ở cuối tuần, đôi khi cũng là liên hoan tiệc tùng mừng bạn Lan đạt giải nhất môn văn toàn thành phố.

Vừa hết tiết cuối, giáo viên đã call mấy bạn trai lên văn phòng với hoa quả các loại bánh kẹo cô đang mua đem về lớp, một vài bạn nam không giống được phân công trọng trách kê lại bàn ghế sao cho cả lớp ngồi quây quần bên nhau. Sau khoản thời gian đã kê ngừng bàn ghế, các bạn gái được phân công cắm hoa, trải các chiếc khăn trắng tinh lên bàn với bày ra bát tô kẹo bánh, hoa quả đủ màu sắc, bầu không khí lớp thiệt rộn ràng, tấp nập.

Cô giáo công ty nhiệm và các bạn Lan, nhân vật chính của buổi liên hoan từ bây giờ bước vào, trông bạn thật đẹp đẽ trong chiếc váy đỏ. Sau khoản thời gian tuyên tía lí do của buổi liên hoan, thầy giáo nói:

- bạn Lan đã đem lại vinh dự mang đến lớp ta, vậy cô đề nghị lớp ta bộ quà tặng kèm theo bạn một tràng vỗ tay nhằm chúc mừng bạn.

Quay sang bạn Lan cô nói:

- Em tất cả điều gì ao ước nói với tất cả lớp không?

Bạn Lan nói:

- Em xin cảm ơn cô và các bạn đã góp đỡ, cổ vũ em trong quá trình học tập.

Có lẽ các bạn còn mong nói nữa nhưng vì chưng xúc động đề xuất không nói cần lời. Tiếp nối cả lớp bước đầu liên hoan, giờ trêu nghịch nhau nổ ra râm ran. Một cơ hội sau, cô giáo ý kiến đề nghị cả lớp cùng cả nhà hát một bài. Tiếng vỗ tay hưởng trọn ứng ào lên. Chúng ta quản ca bắt nhịp, cả lớp hát theo sôi nổi.

Sau huyết mục đồng ca, cô giáo đề nghị ai cũng phải hát một bài để khuyến mãi Lan. Mở đầu là các bạn Dung, nghe cô reviews cả lớp ồ lên thích thú vì Dung thường ngày rất nhút nhát, ít khi dám lên tiếng, không chỉ có thế bạn lại có một tiếng nói không mấy trong trẻo. Chúng tôi cứ tưởng Dung sẽ không còn dám vùng lên hát, núm mà chúng ta lại đứng dậy hát tức thì một bài bác dù không hay cơ mà rất vui vẻ, chắc hẳn rằng thấy lớp vui quá bạn quên cả tính nhút yếu của mình. Sau khoản thời gian Dung hát ngừng liền chỉ định luôn luôn bạn Hùng – một thương hiệu lém lỉnh cùng nghịch tuyệt nhất lớp tôi. Vừa nghe thấy thương hiệu mình, Hùng đứng phắt tức thì lên với nói:

Thay phương diện cho chúng ta nam lớp 6 của chúng ta, tớ đã hát một bài tặng ngay Lan và tặng kèm tất cả các bạn nữ.

Cả lớp ồ lên tán dương và bộ quà tặng kèm theo Hùng một tràng pháo tay. Công ty chúng tôi không thể ngờ một bạn lúc nào thì cũng oang oang mà lại có giọng hát hay mang đến như vậy. Hùng hát say sưa như chưa lúc nào được hát. Và câu ở đầu cuối vừa dứt, Hùng lại trộn trò:

- Trên đây tôi vừa hát vô cùng hay, vậy tôi đề xuất mọi tín đồ lại tặng kèm tôi một tràng pháo tay nữa. Và bây chừ để liên tiếp chương trình mời các bạn cứ ăn uống uống tự nhiên để nghe các bạn Lan, người học tốt và xinh đẹp nhất lớp được thể hiện khả năng của mình.

Cả lớp tán thưởng, Lan vực lên hát khuyến mãi ngay lớp một bài bác và tiếp nối lại hiểu một bài xích thơ bởi chính bạn sáng tác.

Trước không gian vui vẻ của lớp, cô giáo cũng vực dậy và hát tặng cả lớp một bài. Giọng cô thật quyến rũ trong trẻo. Cô nhìn cửa hàng chúng tôi với ánh nhìn dịu dàng, trìu mến.

Buổi liên hoan kết thúc trong tiếng mỉm cười rộn rã. Chưa lúc nào tôi cảm xúc gắn bó và thân quen với lớp cho như vậy. Có lẽ đây là buổi liên hoan tiệc tùng có chân thành và ý nghĩa nhất đối với chúng tôi kể trường đoản cú khi cửa hàng chúng tôi học cùng nhau.


Bài chủng loại 4: Kể một chuyện vui ngơi nghỉ (như nhầm lẫn, nhát gan,...) - mẩu chuyện sợ ma ở căn nhà cuối xóm.

Bài làm

Những chuyện vui ra mắt hàng ngày bao bọc chúng ta. Những câu chuyện vui đời thường khiến ta vui vẻ mỗi ngày. Tất cả một chuyện vui nhưng mà mãi mãi em cực nhọc quên được đó là mẩu truyện về sự rụt rè đầy hổ thẹn của mình.

Lần đó, trong thôn em bạn bè nhóc cứ đồn lên với nhau ở ngôi nhà cuối buôn bản dạo này có ma. Em không làm rõ sự việc thế nào. Đến tận hôm vật dụng Bảy, nghe cu Tôm kể mới biết rõ sự tình:

- Bữa trước nhỏ Nhi lớp em có đi qua cái bên cuối thôn mình. Nó nói nó thấy mẫu bóng white trắng nạm đèn pin đi đi lại lại. Nó sợ quá mà không dám hét lên. Nó chạy trực tiếp về nhà cùng đến bây giờ nó không đủ can đảm đi lại đó. Anh nam giới này, chắn chắn nhà đó có ma đấy.

Nghe thằng em kể cơ mà tôi thấy ảm đạm cười, gõ đầu nó:

- Ma gì sinh hoạt đây. Thời như thế nào rồi còn có ma. Vớ vẩn

- thật mà. Hoài nghi tối anh đi thử ra nhưng xem.

Xem thêm: Hãy Tóm Tắt Văn Bản Tức Nước Vỡ Bờ Đầy Đủ Nhất, Tóm Tắt Đoạn Trích Tức Nước Vỡ Bờ Của Ngô Tất Tố

Nó bít tất tay cổ lên nói lại. Nó nói thế khiến máu tò mò của em dưng cao. Em ưỡn ngực nói lại:

- Được rồi. Về tối mày rủ cả nhỏ nhà cô Lý lịch sự đây. Tao dẫn bọn chúng mày đi xem ma gì.

Tối hôm đó, thằng bé nhà cô Lý sang công ty tôi trường đoản cú 8 giờ. Hai đứa bọn chúng nó giục tôi:

- cấp tốc đi đi anh Nam.

- lỏng lẻo hẵng. 9 giờ hẵng đi. Đi sớm núm này rước đâu ra ma đến chúng cất cánh xem.Vậy rồi ba đồng đội đợi mang đến hơn 9h tối. Tía thằng kéo nhau trở về cuối xóm. Tay em nuốm theo loại đèn sạc pin của bố. Nhì thằng nhóc theo sau.

Trăng hôm nay tròn đẹp mắt sáng kỳ lạ thường. Gió bấc hè thổi đuối rượi. Khống gian thật dễ dàng chịu. Cơ mà lạ một chỗ, xóm bây giờ im ắng quá. Chẳng thấy bè đảng nhóc nheo nhéo như phần nhiều hôm. Cái vắng lặng khi tiến sát hơn đến khu nhà ở khiên em bất giác lag mình. Gần cho ngôi nhà, nhị đứa tê đứng lại, run run bảo :

- Anh nam giới vào xem demo đi. Bọn em không vào đó đâu. Hại lắm.

- Ừ. Rồi. Hai thằng đứng kế bên này hóng anh

Nói vậy , em nuốt nước bong bóng một tiếng rồi nỗ lực đèn pin lấn sân vào ngôi nhà. Ngôi nhà im lặng không một tiếng. Không gian giá lạnh khiến em rùng mình mấy lần. Ngôi nhà này để không cũng lâu yêu cầu mùi ẩm thấp làm căn nhà càng thêm rùng rợn. Bỗng, bao gồm bóng tín đồ lướt qua cùng ánh đèn pin soi thẳng, cùng tiếng quát:

- Ai vào đó đấy!

Tiếng quát làm cho em giật mình, tấn công rơi dòng đèn trong tay. Hô hào lên, định bỏ chạy :

- Ma. Ma. Ma....

Nhưng đôi bàn tay túm mang áo em:

- Ma nào. Chưng Hoàng đây. Định đậm chất ngầu và cá tính gì thằng ranh con này

Nghe vậy em mới định hình lại, không hét nữa, quay lại nhìn. Quả thực là chưng Hoàng:

- Ơ. Bác sao lại ngơi nghỉ đây?

Bác phì cười:

- Ơ gì. Bên tôi, tôi ko vào đánh giá thì ai vào. Chúng mày chỉ được chiếc linh tinh. Ma mãnh nào. Trời sắp bao gồm bão, bác vào bình chọn xem nhà có chỗ dột nào ko thì sửa. Ma làm sao ở đây.

Nghe bác nói thế, em xấu hổ, đỏ mặt. Kính chào bác, em đi ra khỏi ngôi đơn vị tìm nhì thằng nhóc mà không thấy bèn trở về nhà. Về nhà, em kể lại cho việc đó nghe. Chúng cười ha ha đầy vui sướng.

- Vậy cơ mà anh bảo anh không sợ hãi ma. Anh hét to lớn như thế. Ha ha...

Càng cười, em càng thấy xấu hổ do sự rụt rè của mình, chỉ biết cười cợt trừ nhưng mà chẳng nói được gì.

Đó là kỉ niệm hài hước nhất mà em từng gặp phải. Mặc dù vậy này lại là mẩu truyện vui vẻ nhưng mà em sẽ chẳng thể nào quên được.


Bài chủng loại 5: Kể một chuyện vui ngơi nghỉ (như nhầm lẫn, hèn gan,...) - phần đa món đá quý từ fan lạ

Bài làm

Một hôm lớp học tập tôi thốt nhiên xôn xao bởi vì một chuyện lạ. Đầu tiên không ai lưu ý gì cả, nhưng từ từ mọi bài toán đã quá rõ. Thằng Tí là fan luôn đi học sớm. Điều này lạ hoắc bởi vì chưa bao giờ nó chăm chỉ như vậy. Lúc đi học, nó còn không thèm gọi tôi. Các lần lặp lại thường xuyên thế là tôi nạm dậy sớm nhằm đi theo rình nó. Nó giở trò gì đây, tôi chẳng biết. Nó chỉ gặm cúi đi.Khi mang lại lớp, nó nhảy xổ mang đến bàn cô giáo nhặt một cái nào đó rồi đi về bàn mình, cầm chiếc vật nho nhỏ dại trong tay, nó cứ cười cợt miết. Hỏi cười đồ vật gi nó cũng ko nói.

Tôi kể đều chuyện cho tụi bạn nghe. Ráng là cả đàn chúng tôi đưa ra quyết định sẽ mang đến sớm hơn. Nhưng lại thật không may, khi tới trường đã thấy nó chễm chệ cười cười, không nói. Bữa sau tụi tôi mang lại sớm hơn, vẫn thấy nó ngồi cười cười. Nó luôn luôn đến trước. Mãi cả tuần sau tôi bắt đầu được hân hạnh là người đầu tiên.

Trên bàn cô giáo là 1 trong gói giấy nhỏ. Khi mở ra phía bên trong có một viên kẹo, chẳng biết ai đó đã để tại đây và để khi nào. Tôi vừa lột viên kẹo cho vô miệng thì vừa cơ hội thằng Tí xông vào.

Tôi hét to:

- Tao biết kín đáo của mày rồi.

Thằng Tí bĩu môi:

- Tao đã ăn được những hai mươi viên.

- dẫu vậy ai vướng lại vậy?

- Tao ko biết.

Giờ ra chơi tụi chúng ta bu quanh tôi hỏi:

- cái gì vậy?

Tôi nhìn thằng Tí rồi cười cợt cười. đàn chúng tức điên lên, hỏi mãi tôi cũng chỉ cười cười. Làm cho sao hoàn toàn có thể cho đàn chúng hiểu rằng điều kín đáo ngọt ngào này được.

Cách vài hôm, lại thêm một đứa bắt đầu biết điều bí mật. Công ty chúng tôi cứ quan sát nhau mỉm cười cười... Rồi dần dần lớp chúng tôi ai ai cũng biết điều túng bấn mật. Chúng tôi đã phân công những ổ mai phục, nhưng cuối cùng chẳng thu được hiệu quả gì. Luôn luôn, vào sáng sủa sớm bên trên bàn cô lại mở ra một viên kẹo.

Lúc đầu chúng tôi cứ cho rằng cô giáo Hà. Nhưng lại không phải. Cô luôn luôn ra ngoài lớp lúc trong phòng vẫn tồn tại chúng tôi. Vậy thì ai? nghĩ về mãi vẫn ko ra.

Một hôm tôi ngồi lì vào lớp, định ngồi đến sáng nhằm chờ người lạ mặt, nhưng do đói bụng vượt đành ôm sách về. Rồi tôi bỗng nhiên nghĩ lại tại sao mình không giữ hộ lại cho những người lạ mặt kia một lá thư. Cầm cố là tôi viết ngay: “gởi bạn lạ mặt, anh là ai vậy, có thể cho tôi hiểu rằng không?”

Hôm sau tôi vào lớp sớm, trên bàn vẫn như thường lệ gồm một viên kẹo gói vào tờ giấy nhỏ. Không tồn tại lá thư trả lời, còn lá thư của tớ thì thay đổi mất. Minh chứng người kỳ lạ mặt đã đưa nó đi

Tôi cân nhắc lung tung lắm. Nguyên nhân người lạ phương diện không vấn đáp tôi. Một ý định khác bỗng nhiên đến với tôi, tôi đang là fan lạ mặt. Lý do không chứ? Tôi cũng có tác dụng được vậy.

Hôm kia tôi cất một trái ổi béo phì trong cặp. Đợi tụi bạn đi học về hết, gói nó lại bằng một tờ báo rồi đề chữ lên: “Tôi - người lạ khía cạnh - gồm món quà nhỏ tuổi tặng người đến sớm.”

Hôm sau nghe tụi chúng ta kháo nhau:

- Đến hai bạn lạ mặt. Một tín đồ để trái ổi, một bạn để viên kẹo.

Hôm sau nữa bỗng lộ diện ba bạn lạ mặt, rồi bốn, rồi năm, rồi sáu, rồi bảy... Hiện nay chúng tôi vỡ lẽ lẽ ra rồi. Tín đồ lạ mặt đang ở vào lớp. Phần đông buổi đến lớp về, đứa này cứ quan sát đứa kia nấn ná không thích rời lớp. Chúng đó là kẻ lạ mặt.

Nhưng fan lạ mặt trước tiên là ai, vẫn không biết.

Xem thêm: Cấu Tạo Của Hệ Tim Mạch Và Các Vai Trò Quan Trọng, Hiểu Ngay Về Tim Và Mạch Máu

Nhưng buổi sáng đến lớp sớm, công ty chúng tôi những tín đồ lạ khía cạnh - fan lạ khía cạnh này nạp năng lượng món của người lạ khía cạnh kia. Thỉnh thoảng trong món rubi kèm theo câu hỏi rất vui. Và chúng tôi ngầm thỏa thuận những thắc mắc bằng đa số món quà. Nhưng cửa hàng chúng tôi vẫn ấm ức một điều, ai là kẻ lạ phương diện đầu tiên?

Tôi nhắc chuyện này cho cha nghe. Ba nói:

- Đó mới là vấn đề bí mật. Trong mỗi người bạn của con đều phải có điều bí mật và một món quà, đúng chưa? lúc biết món quà của ai ta đang yêu người đó, nhưng không yêu những người khác. Khi nhận món quà lần chần ai gởi, con sẽ yêu toàn bộ những fan con vừa quen. Do biết đâu, một trong các họ đang gởi món quà đó, họ không cần phải biết người kỳ lạ mặt để gia công gì, đó cũng là điều hay…

Tôi tới trường và tôi biết, từng buổi sáng luôn có một người chúng ta nào đó, bộ quà tặng kèm theo tôi một món quà. Chúng ta có thấy điều ấy thú vị không? bạn hãy tưởng tượng đi. Những người xung xung quanh ta đều rất có thể là người lạ mặt. Và tất yếu trước khi tới trường về, các bạn hãy nhớ quên một cái gì đó. Và bạn sẽ thấy, tín đồ lạ khía cạnh từ từ xuất hiện thêm thật nhiều cho đến lúc tất cả bọn họ đều là bạn lạ mặt.