Mênh mông không bằng nhà mình

     



Bạn đang xem: Mênh mông không bằng nhà mình

*

*

Cặp đôi quyền lực tối cao Hậu duệ phương diện trời sắp đến kết hôn?


*

Top 10 tổ quốc lãng mạn tuyệt nhất trên nuốm giới


*

Công bố phương án thi trung học phổ thông và xét tuyển ĐH – CĐ trắc nghiệm môn Toán – học viên lo lắng?




Xem thêm: Trình Bày Các Thói Quen Sống Khoa Học Để Bảo Vệ Hệ Bài Tiết Nước Tiểu

*

Buông tay nhưng mà lòng vẫn tồn tại thương


dichvuhaotam.com - thế gian mênh mông, lòng tín đồ cũng vô định. Đôi chân con lượn mọi chỗ nhưng khi tạm dừng để ngẫm nghĩ về chuyện đời, chuyện đã qua, nhỏ lại chỉ mong mỏi về nhà, về với mẹ. Trong khoảng tay mẹ, bé thấy mình được bao bọc, bảo hộ và bình yên. Nhưng mẹ ơi, con sợ, hại một ngày mẹ không thể nữa, sợ một ngày bà bầu không mặt con. Kiếp fan như phù du chỉ gồm tình mẹ giành cho con là mãi mãi.
Mẹ ơi trái đất mênh mông, không bến bờ không bởi nhà mình. Mẹ chính là công trình mập mạp nhất mà tạo ra hóa ban cho cái đó ta. Bọn họ lớn lên bằng tình thân thương vô bờ bến, không đk của mẹ. Thời gian qua đi, dù khi con cháu đã khôn lớn, trưởng thành và cứng cáp thì trong mắt người mẹ con vẫn chỉ là đứa trẻ vẫn còn đó non nớt trước cuộc sống và mẹ luôn luôn muốn bao bọc, bảo hộ cho con trong tầm tay thân thương của mình.Dù gồm đi hết cuộc đời, bọn họ vẫn không hiểu nhiều hết tình yêu bao la từ trái tim mẹ giành cho mình. Cuộc sống dẫn lối gửi ta đi bên trên những con phố khác nhau, mang chúng ta đi xa vòng tay mẹ… Rồi cũng một ngày ta cũng làm mẹ của các đứa nhỏ thơ, cũng trải qua phần đa cung bậc hỷ, lộ, ái, ố mà lại kiếp tín đồ đem lại… Bất giác ta sẽ nhớ, suy nghĩ đến bà mẹ và mong trở về cùng với mẹ:Mẹ ơi nhỏ đã già rồi con ngồi nhớ bà mẹ khóc như trẻ em Mẹ ơi con đã già rồi con ngồi dại dột nhớ căn nhà xưa
Những cảm xúc buồn, vui cứ nuốm lăn nhiều năm theo dòng nước mắt sẽ rơi giá buốt gì má ta lúc nào không hay. Quá khứ có mẹ, có thân phụ dưới ngôi nhà xưa với rất nhiều ký ức tuôi thơ ùa về như làn nước mát thanh khiết cho vai trung phong hồn ta ngụp lặn nhằm gột sạch phần đông nặng nề, tự khắc khổ của cuộc sống. Hình ảnh mẹ với những bữa ăn đạm bạc đãi nhưng đong đầy tình yêu giành riêng cho con. Hình ảnh mẹ hặm hụi cả đêm mặt ngọn đèn dầu ngồi khâu tấm áo cũ đã rách cho con làm sao con quên được. Nắng và nóng trưa hè bỏng rát như đổ lửa xuống nhỏ đường, bóng mẹ liêu xiêu chân trần gánh từng gánh lúa làm tim con thắt lại lúc nghĩ đến. Nụ cười xen lẫn những giọt nước mắt ko thành lời của mẹ nhìn con quan tâm khi con đưa thông tin mình đỗ đh làm nóng trái tim nhỏ khi bé nhớ về chị em và gần như nhọc nhằn lẫn niềm hạnh phúc mẹ chắt chiu. Người mẹ dậy thiệt sớm cẩn thận gói ghém đồ vật cho con rồi rứa chặt bàn tay con trước lúc con tách quê lên thành phố đến lớp xa nhà. Chị em lo cho nhỏ một thân một mình, ai nấu ăn cơm cho hàng ngày, ai chăm sóc giấc ngủ cho con như bà mẹ vẫn làm.Tuổi thơ con tất cả mẹ, gồm cha, có anh chị em quây quần mặt bữa cơm trắng gia đình. Những câu chuyện cổ chị kể, mọi câu hát ru ngọt ngào và lắng đọng của bà bầu cứ cố gắng nuôi tâm hồn thơ bé bỏng con béo lên mát lành, im bình cho vô cùng. đều đêm mùa đông lạnh, thân phụ cắt lá chuối về rải trên nệm rơm cho các con ở ngủ ấm giấc ngủ… Một tuổi thơ bình dị, trong mát theo nhỏ suốt cuộc sống này. Phần đa lúc mệt mỏi mỏi, chán nản, áp lực, cô đơn, bé lại lật giở từng trang ký kết ức rất lâu rồi ấy, ngắm nhìn và thưởng thức hình ảnh nhà ta cùng những kỷ niệm thơ dại trong cuốn album tuổi thơ ấy để mang lại cho doanh nghiệp một mối cung cấp sống mới:Ngày xưa cha ngồi uống rượu, chị em ngồi đan áo. Kế bên hiên, mùa đông cây bàng lá đổ ngày xưa chị hát vu vơ phần đông câu ca cổ cho em em làm thơ ngày xưa mẹ đắp cho bé tấm khăn choàng cổ nóng ơi chị em tôi xa xưa bên giường cha nằm mẹ bi lụy xa vắng. Quan sát cha, thương thân phụ chí béo không thành.


Xem thêm: Chăn Nuôi Có Vai Trò Gì Trong Nền Kinh Tế Nước Ta ? Ngành Chăn Nuôi Có Vai Trò Gì Trong Nền Kinh Tế

Thế gian mênh mông, lòng fan cũng vô định. Đôi chân con lượn mọi chỗ nhưng khi dừng lại để ngẫm nghĩ về chuyện đời, chuyện đang qua, bé lại chỉ mong muốn về nhà, về cùng với mẹ. Trong khoảng tay mẹ, con thấy bản thân được bao bọc, che chở và bình yên. Nhưng chị em ơi, nhỏ sợ, sợ một ngày mẹ không thể nữa, sợ hãi một ngày người mẹ không mặt con. Kiếp người như phù du chỉ tất cả tình mẹ dành riêng cho con là mãi mãi.Cuộc sinh sống rồi đã cuốn bé đi theo đông đảo guồng quay của cơm, áo, gạo, tiền. Đôi khi nhỏ sẽ quên mất chị em đang mòn mỏi, sẽ nhớ, vẫn chờ bé trở về. Nhỏ trở về vào trong 1 ngày mà nơi ở xưa lâu đời nằm in lìm bên dưới bóng hoàng lan, giậu mùng tơi vẫn xanh bên giếng nước trong, còn mẹ đã không còn bên con. Căn nhà gắn cùng với tuổi thơ bé nhòe dần trong tia nắng quái chiều hôm cuối ngày. đều thứ trống vắng, ảm đạm hiu hắt khi không thể dáng bà mẹ ngồi trước mái hiên chờ bé về:Biển sóng thét gào một ngày nhớ bà bầu sóng trào khơi xa Trời gió mây ngàn một ngày khóc bà bầu trăm ngàn sao rơi chị em ơi nhân loại mênh mông, bát ngát không bằng nhà mình. Và con chỉ biết ngậm ngùi, sương chiều làm cay mắt bé khi xa xa dáng vẻ mẹ lưng còng cuối con đường đang khuất dần trong nắng và nóng tắt cuối ngày:Trèo lên hàng núi thiên bầu ối a chị em tôi về đâu? nghìn năm mây trắng cất cánh theo ối a bà mẹ ơi chị em về đâu?© Cua Đá – dichvuhaotam.comGiọng đọc: Tuấn AnhBiên tập và techmix: Hằng Nga