QUYỆN ĐIỂU QUY LÂM TẦM TÚC THỤ

     

Mùa thu năm 1942, Nguyễn Ái Quốc bị tóm gọn khi vừa để chân lên khu đất Trung Quốc ban đầu những tháng ngày đày ải lao khổ trong bên tù Tưởng Giới Thạch. Không còn bị xét xử, không hề luận tội, bác bỏ bị chuyển đi hết bên lao này cho nhà lao khác chỉ với mục tiêu đày đọa:

“Quế Lâm, Liễu Châu lại Quế Lâm

Đá qua, đá lại nhẵn chuyền nhau”

nhưng vượt lên vớ cả, người vẫn không ngừng mở rộng lòng mình nhằm chan hòa với vạn vật và giành tình cảm thương mang lại hết thảy. “Chiều tối” là 1 bài thơ phía trong mạch cảm xúc như rứa với nhì câu thơ mở đầu đầy sức gợi:

“Quyện điểu quy lâm khoảng túc thụ

Cô vân mạn mạn độ thiên không”

(Chim mỏi về rừng tìm vùng ngủ

Chòm mây lơ lửng giữu tầng không)

nhì câu thơ có sức gợi sâu sắc lộ diện bức tranh vạn vật thiên nhiên buổi chiều tà, lúc những ánh nắng của một ngày sẽ dần yếu đuối ớt, tàn lụi. Đó là thời khắc cuối cùng của một ngày và với người tù nhân, đó cũng là chặng cuối cùng của một ngày đày ải. Thời hạn và hoàn cảnh như thế gây ra trạng thái mệt mỏi, ngao ngán vậy mà lại ở đây cảm xúc của bác bỏ thật từ bỏ nhiên. Hình như người tù khi ấy đang ngước đôi mắt lên nhìn bầu trời và hốt nhiên thấy cánh chim căng thẳng mệt mỏi bay về tổ ếm, chòm mây chầm chậm rãi trôi qua sườn lưng trời. Size cảnh thiên nhiên được tương khắc họa bằng những nét phá cách (dùng điểm nhằm nói diện) ko tả mà tín đồ đọc vẫn cảm giác được chiếc âm u, vắng tanh vẻ, quạnh vắng hiu và có dư vị bi đát của cảnh vật. Vào thơ ca cổ điển phương Đông, cánh chim bay về tổ, về núi rừng thường sở hữu ý nghĩa biểu tượng cho chiều tối tà. Đó là hình hình ảnh “Chim bay về núi về tối rồi” vào ca dao; là cánh “Chim hôm thoi thót về rừng” vào Truyện Kiều. Cánh chim kia vừa mang ý nghĩa không gian lại vừa có ý nghĩa thời gian.

Bạn đang xem: Quyện điểu quy lâm tầm túc thụ



Xem thêm: How To Write An Essay On ' My Favourite Meal, My Favorite Food Essay

Cánh chim có nét tương đồng với tình cảnh của bạn tù: trong cả một ngày bay đi tìm ăn, cánh chim sẽ mỏi, chỉ mong ước “tầm túc thụ” - tìm kiếm một nơi yên bình như thế nào đó để nghỉ ngơi và người tù thì đã và đang mệt mỏi rã rời sau một ngày đưa lao vất vả. Vào ý thơ ấy bao gồm biết bao sự hòa hợp, cảm thông giữa trung khu hồn nhà thơ cùng với thiên nhiên, cảnh vật. Nơi bắt đầu nguồn của sự cảm thông ấy chính là tình yêu thương bạt ngàn mà Người giành cho mọi cuộc đời trên đời. Góp thêm vào bức tranh của giờ chiều thu còn là cảnh: “Chòm mây lơ lửng giữa tầng không”. Câu thơ dịch tuy xuất xắc nhưng làm mất đi chữ ‘cô” - “cô vân”, làm cho chòm mây hình như mất đi chiếc cô đơn, lẻ loi trên nền trời bao la. Nhiều từ “cô vân” gồm sức gợi hình ảnh bầu trời càng rộng lớn lớn, bao la bao nhiêu thì cái cô đơn, một mình của chòm mây càng được sệt tả bấy nhiêu. Với chòm mây ấy, không gian như không bến bờ vô tận và thời gian như thể xong xuôi trôi. Cánh chim, chòm mây cô lẻ đó có vẻ như gì tương đồng với fan tù đang trên tuyến đường chuyển lao khổ ải: một mình trong cảnh tù tội và mong ước được trở về khu đất nước.

chỉ cách hai câu thơ mà lại dưới cặp mắt nghệ sĩ của tín đồ tù cách mạng, bức tranh vạn vật thiên nhiên buổi chiều tà hiện tại lên sống động và sinh sống động, ngơi nghỉ đó, cánh chim với chòm mây trở nên gồm hồn khi có một bạn nghệ sĩ, thừa qua hồ hết đày đọa của phiên bản thân, đã hướng cặp mắt của chính bản thân mình giao hòa thuộc thiên nhiên. Thiên nhiển thâm nám thìa nỗi bi ai vì cảnh buồn, người bi lụy và cánh chim bay về tổ gợi niềm mong mong đoàn viên nhưng vượt lên trên mặt tất cả, bạn tù vẫn mở rộng hồn mình để chan hoa, giao cảm với thiên nhiên. Nhì câu thơ mang vẻ đẹp truyền thống nhưng vẫn đầy chất văn minh của một hồn thơ chiến sĩ, một lòng tin thép luôn luôn vận động hướng ra phía ánh sáng, nhắm tới cuộc sống:

“Cô em thôn núi xay ngô tối

Xay hết lò than vẫn rực hồng”

fan tù không lấn sân vào đêm buổi tối hoang lạnh nhưng mà mải vui với thú vui của cuộc sống ấm áp.

Xem thêm: Hóa Thân Thành Người Lính Trong Bài Thơ Đồng Chí, Hoá Thân Thành Người Lính Trong Bài Đồng Chí

nhì câu thơ gọn nhẹ một lần nữa chứng tỏ cho một hồn thơ yêu thương thiên nhiên, yêu thương cuộc sống, bé người, thừa lên trả cảnh của bản thân để chan hòa, gỉao cảm cùng với tất cả.